HỒ CHÍ MINH: “ĐỈNH CAO CHÁY RỤI!”
Cho đến nay thì quả thật Hồ Chí Minhchỉ là một huyền thoại, theo các phần mà tôi sẽ trình bày sau đây:“-Tên: Không đúng, theo văn bản cho biết thì ông Hồ Chí Minh (HCM) ra đời và lớn lên là họ Nguyễn, ở làng Kim Liên, Nam Đàn, Nghệ An. Vậy nhưng, nhiều tài liệu lịch sử lại phát hiện rằng ông là người họ Hồ ở Quỳnh Lưu, Nghệ An. Điều này Đảng cố giấu, thì họ hàng nhà ông lấy làm hãnh diện lại khoe ra và đạp đổ công lao giấu diếm của Đảng.
-Tuổi: Không đúng, theo văn bản của Đảng và Nhà Nước, ông HCM sinh này 19/5/1890. Thế nhưng nhiều tài liệu chứng minh rằng ngày sinh này hoàn toàn không đúng, năm sinh càng không. 1 lá đơn ông xin vào học Trường Thuộc địa của Pháp – một ngôi trường đã sn ảsinh ra rất nhiều những tay sai bậc thầy cho thực dân Pháp – thì ông tự xác định ông sinh năm 1892.
-Gia đình, dòng họ: Không đúng, theo những gì Đảng và Nhà Nước tuyên truyền, thì ông HCM quê ở làng Kim Liên, Nam Đàn. Thế nhưng nhiều tư liệu chứng minh rất rõ ràng ông lại có họ Hồ ở Quỳnh Lưu, Nghệ An.
Chính vì thế, chưa bao Đảng và Nhà Nước dám n1oi đến ông nội HCM là ai. Nhiều nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng, mẹ ông Nguyễn Sinh Sắc đã mang thai từ một ông đồ nho ở Quỳnh Lưu, và ông nội Nguyễn Sinh Nhậm ở Kim Liên, chỉ là người tô son, trát phấn lên bào thai ông Nguyễn Sinh Sắc khi bà được gã làm thiếp cho ông nông dân này mà thôi. Điều này được chứng minh bằng việc gần đây, có 1 video được đưa lên mạng về việc con cháu của vợ hai ông Nguyễn Sinh Sắc về Quỳnh Lưu nhận họ hàng. Vậy thì những điều ghi vào lý lịch ông HCM đâu có phải như Đảng đã nói, đây là sự mập mờ tiếp theo.
-Sự nghiệp: Theo Đảng vẽ ra, thì ông HCM “đã ra đi tìm đường cứu nước”. Thế nhưng, lá đơn xin học Trường Thuộc địa Pháp, hoàn cảnh ông khi ra đi làm bồi bếp trên tàu sang Pháp lại cho thấy ông ra đi vì hoàn cảnh gia đình quá túng quẫn. Nếu không hoàn cảnh cha nát rượu và bị án, mẹ chết và anh em tứ tán, thì “con đường đi tìm đuờng cứu nước” của ông Hồ sẽ đến đâu? Chưa nói là thực tế, cái cứu nước đó thực chất là đưa Viêệ Nam trở thành mắt xích trong phong trào Cộng sản quốc tế. Thậm chí, Đảng còn nói rằng ông HCM là danh nhân văn hóa thế giới được UNESCO công nhận, nhưng thực tết điều này chỉ là sự dựng chuyện, bịa đặt mà không có thực.
-Vợ con: Cũng theo những tài liệu Đảng tuyên truyền, thì ông HCM không vợ, không con, không có gia đình… để chuyên tâm lo việc nước.
Vậy nhưng, nhiều tài liệu, những nhân chứng sống đã chỉ rõ không những có vợ và hậm chí có nhiều vợ. Những lời chứng minh của những người từng cùng sống, cùng làm việc và cả những nhà nghiên cứu lịch sử đã khẳng định điều này. Việc ông có vợ cũng là điều bình thường nhưng dưới cái nhìn và nhất là để dựng lên “huyền thoại” Đảng ta đã có công bóp méo và giấu nhẹm. Vậy đâu phải là sự thật.
-Ngày chết: Không đúng ngày ông HCM chết, Đảng và Nhà Nước công bố ngày ông chết, ngày để con cháu ông cúng giỗ ông là ngày 3-3-1969. Vậy rồi mấy chục năm sau Đảng mới công bố ngày 2-9.
-Di chúc: Cũng khi ông HCM chết, Đảng cho công bố cái gọi là di chúc theo ý Đảng, đến lúc nào đó thấy không có lợi, Đảng mới công bố là di chúc “dỏm” và công bố bản di chúc khác – chưa hẳn đã là di chúc thật.” (Trích bài Hà Minh Tâm, Nữ Vương Công Lý)
-Tư tưởng: Sau khi hệ thống Cộng sản thế giới sụp đổ CSVN đưa ra cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh”; nhưng trong thực tế không có cái gọi là “tư tưởng HCM”.
Theo lý thuyết gia Marxist Nguyễn Văn Trấn, nguyên Tư lệnh kiêm Chính ủy Chiến khu IX trong kháng chiến chống Pháp, nguyên Phó bí thư Xứu ủy Nam kỳ,người cùng thơi với Trần Văn Giàu. Ông này đã viết trong cuốn “Viết cho Mẹ và Quốc Hội” về chuyện “tư tưởng HCM như sau:
“Trong tư cách Tổ trưởng Đại biểu Đảng CSVN năm 1951, lúc ấy vừa tái công khai dưới cái tên Đảng Lao động VN, ông đã gặp ông HCM.
“Tôi báo cáo tình hình, anh em trong tổ nói bộ hết duyên rồi sao mà lấy tư tưởng Mao Trcạh Đông làm kim chỉ đạo cho Đảng ta. Nhưng anh em giao là nói trong tổ cho nhau nghe thôi chớ không phát biểu ở hội trường. Và đã lỡ miệng nói ở đây một điều như vậy, trong quan hệ quốc tế này thì ngậm miệng đừng nói là hơn.”.
HCM nhắm hí mặt như Staline khi gặp vấn đề khó nghĩ, vì tim chữ. Tôi thưa tiếp: “Có đồng chí nói hay là ta viết ‘tư tưởng Mao Trạch Đông và tư tưởng Hồ Chí Minh’ có phải hay không!”
Câu nói của tôi làm cho mắt ông già rạng lên theo lời đáp cấp kỳ: “Không, tôi không có tư tưởng gì khác ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lênin. Tôi chỉ có phương pháp để giải quyết thỏa đáng từng vấn đề của ta. Như tôi thường nói “lạt mềm buộc chặt” đó là phương pháp cột cái gì đó của tôi. Mà cho đến như vậy thì cũng có sự chỉ biểu của phương pháp biện chứng! Chớ còn tư tuởng là quan niệm về vũ trụ, về thế giới xã hội con người thì tôi là học trò của Mác, Anghen, Lê-nin, chớ làm gì tôi có tư tưởng ngoài triết học Mác”.
Ai đã từng đọc qua “Hồ Chí Minh toàn tập” chắc đều nhận thấy rằng đây chỉ là một tập hợp hổ lốn tất cả những bài nói, bài viết của HCM; mà trình độ nhiuề bài đã làm cho nhiều người đọc phải ngượng đỏ mặt.
Một ví dụ nhỏ: khi có học viên trong lớp nghiên cứu chính trị dành cho các trí thức CS hiỏ HCM: “Dân chủ tập trung là gì?” Hồ trả lời: “Như các cô, các chú có đồ đạc tài sản gì đó thì các cô chú là chủ, đó là dân chủ. Các cô chú không biết giữ, tôi giữ dùm cho. Tôi tập trung bỏ vào rương. Tôi khóa lại, bỏ chìa khoá vào túi tôi đạy. Đó là dân chủ tập trung!” (Nguyễn Văn Trấn, sđd).
-Sự nghiệp văn chương: Hai cuốn sách “Vừa đi đường vừa kể chuyện” kýT.Lan và quyển viết về “Đời họat động của “Bác” Hồ” ký tên Trần Dân Tiêncho thấy HCM là một tay đạo văn có “lai-sân”.
Về thơ thì chỉ là thi ca hò vè và rất nặng mùi như các bài thơ:
“Hòn đá to, hòn đá nặngMột người vác không đặngHòn đá to, hòn đá nặnHai người các, vác phải đặng”“Chị em phụ nữ ta ơiThi đua yêu nước ta thời tiến lên”.
“Đau khổ chi bằng mất tự doĐến khi buồn ỉa cũng không choCửa tù rộng mở không đau bụngĐau bụng thì không mở cửa tù”
Đó là chưa kể “chuyện “Bác” Hồ “thuổng” tập thơ “Ngục Trung Nhật Ký” của một bạn đồng tù và “đỡ nhẹ “Bản án chế độ thực dân Pháp” của ai đó.
*
Qua phần trình bày trên, mọi người đã thấy rõ HCM chỉ là huyền thoại do chính ông ta và Đảng CSVN tô son, trát phấn, và đến nay đã bắt đầu rệu rã.
nhưng, cho đến nay, vẫn có người ra sức tô son, trát phấn cho cái huyền thoại đó là nhà văn Dương Thu Hương.
Trong một bài phỏng vấn mới đây bà cho biết:
“Khi đội quân chiến thắng vào Sàigòn năm 1975, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi thanh xuân của tôi đã hy sinh một cách lảng phí”.
Nhà văn Dương Thu Hương là một người có tài. Dám viết về những chuyện cấm kỵ đối với đảng CSVN; nhưng bao giờ bà cũng húy kỵ đối với “thần tượng Hồ Chí Minh”.
Có những điều bà rất cường điệu và sai lầm như khi viết về chuyện lính thám báo miền Nam hiếp dâm các thanh nữ xung phong, sau đó, cắt vú và xẻo cửa mình các chị em này vứt tung toé (sic!). Dù sao, theo tôi, bà nhà văn miền Bắc Dương Thu Hương không đáng trách bằng ông nhà văn miền Nam là ôngNguyễn Mộng Giác đã viết trong truyện của mình là lính Nhảy Dù QLVNCH đã cắt lỗ tai VC và xỏ xâu để đeo (sic!). Một nhà văn miền Nam, sống nhờ cơm gạo miền Nam, hít thở không khí tự do, dân chủ miền Nam do sự hy sinh xương máu của những người lính miền Nam lại nỡ lòng viết những điều bịa đặt khốn nạn và in vào sách như thế không biết lương tâm của ông ta để ở đâu?
Chuyện lạ là không thấy những ông, bà nhà văn “uy thế văn nghệ đầy mình” nào ở hải ngoại lên tiếng. Ngay cả các “nhà phê bình” Nguyễn Hưng Quốc, Thụy Khuê!
Nhà văn Dương Thu Hương là một người “chửi” rất hay và rất hay chửi! Xin mời nghe bà ta chửi:
“Triều đình CS là triều đình duy nhất cho tới nay, dạy con gái, con dâu vu khống cha hiếp dâm, dạy con trai chỉ vào mặt bố “đả đảo thằng bóc lột”, dạy láng diền tố cáo, điêu chác, đâm chem., dầy xéo mồ mã của nhau… Khi con người đã đủ can đảm vu khống, nhục mạ ngay cả bố mẹ mình thì họ thừa sự nhẫn tâm để làm những điều ác gấp ngàn lần thế đối với tha nhân…
Cả những người còn đang bảo vệ Đảng CS cũng phải lên tiếng chửi rủa nhà cầm quyền là kẻ đểu cáng, tán tận lương tâm.
Đòi hỏi nhà nước VNCHXHCN chơi đàng hoàng, đúng luật, biết tự trọng và liêm sỉ thì cnũg hoang tưởng như tin chủ nghĩa CSkhoa học của ông Lênin vậy….”
Nói chung là chửi tới bến, phải không?
Nghe nói là bà đi “bị” CSVN cho lưu vong sang Pháp Và lại tiếp tục sự nghiệp “chửi Đảng” cùng lúc viết và cho in quyển “Đỉnh Cao Chói Lọi” để ca tụng ông Hồ Chí Minh! Và theo một bài phỏng vấn của Đinh Quang Anh Thái, thì hiện nay bà ta đang ở VN.
Với những “phát hiện” trên thì chắc chắn cái mà bà nhà văn DTH gọi là “đỉnh cao chói lọi” chắc chắn sẽ phải trở thành“đỉnh cao cháy rụi”!
Về chuyện này, nhà bình luận thời sựTuệ Vân của điện báo Tâm Thức VN có ý kiến như sau:
“Một cách thực tế và khách quan hì bà DTH có thể đã tỉnh mộng, như nhiều người cán binh miền Bắc tỉnh mộng một thời gian sau khi ở miền Nam , nhưng không phải là ngày 30 -4 hay những ngày tiếp sau đó. Sự tỉnh mộng này được diễn ra trong những bài viết của bà phê bình lãnh đạo và chế độ nhưng vẫn đầy giọng lưỡi của kẻ chiến thắng. Thành ra, tuy bà DTH có những chi tiết và nhận định xác đáng, nhưng cái thực tính nằm đàng sau của bà thì không thấy rõ. Và Tuệ Vân đã nghĩ như thế sau khi bà viết cuốn dã sử về HCM, ca ngợi và binh vực HCM một cách rõ ràng”.
Theo tôi, bà nhà văn Dương Thu Hương bằng mọi cách ca tụng ông HCM không có gì đáng trách, bởi vì đó là nhiệm vụ của bà ta!
Khốn nạn nhất là vẫn là những ông bà nhà văn, nhà thơ, nhà chính trị miền Nam lại đi ca tụng “Bác” Hồ đẹp trai, có công đánh Tây, đuổi Mỹ thống nhất đất nước, kêu gọi mọi người đến Lăng để bái lạy “Bác” để nói với hôm nay và mai sai là chúng ta đã quên hết hận thù (sic!)
LÃO MÓC
Be the first to like this post.
Sửng sốt hỏi rằng: thơ cuả ai?
Thiên hạ xưa nay toàn nói láo
Đua nhau tâng bốc kẻ vô loài
Việt nam phát tiết khí anh thơ
Vại tương dấm ớt thiên tài rởm
Hũ nút ruồi bâu khăm khẳm lâu
Phong kiến ngàn năm trái trở muà
Cộng sản lưu manh đồ xảo trá
Tự do dân chủ bán giao mua
Chễm chệ ngồi ngang bậc thánh thơ
Dốt nát leo trèo không biết ngượng
Nghìn năm uế xú vẫn còn đeo….
Lu Ha
Sinh vào năm khỉ be be sáng chiều
Từng đoàn hộ lý yêu kiều
Quốc Hoàn tuyển chọn mến yêu dịu dàng
Miền Nam các cháu dễ thương
Mười ba mười bốn má hồng phây phây
Thiên đường cộng sản mê say
Dập dìu lên xuống bồi hồi nỉ non
Thai nhi rượu bổ béo tròn
Nạ đòng nhung nhúc môi son nghẹo ngào…
Thâm cung kín cổng tường cao
Cô hồn rên rỉ gốc dưà âm u
Bác là con quỷ bạch hầu
Chúng kêu đại thánh cha già cuả dân
Ngọc Hoàng phong Bật Mã Ôn
Thiên đình phá phách oán hờn trần gian
Gian manh thích ở nhà sàn
Giả vờ giản dị giữ thân an toàn
Giết người bạo chuá hung thần
Khinh người như rác chúng còn ngợi ca
Thi nhau tâng bốc điêu ngoa
Tội nhân thiên cổ bao giờ mới thôi…?
14.3.2011 Lu Hà
Cảm tác theo bài báo cuả Tạ Phong Tần
” Dạy con từ thuở còn thơ
Dạy vợ từ thuở khi xưa mới về”
Ngày nay nhục nhã ê chề
Mác Lê mạo hoá dầm dề Chí Minh
Dâm ô bạc mái đầu xanh
Ba chòm lún phún nổi danh một thời
Trường Tô trụy lạc hơn người
Tinh trùng dơ dáy mọt đời Việt gian
Tất Trung Mạnh Dũng chưá chan
Tự hào quỷ đỏ dã man di truyền
Ngai vàng tập thể vững bền
Dân bầu đảng cử lợi quyền tranh ăn
Trối trăn ích kỷ hại dân
Trăm năm sự nghiệp ngu dân trồng người.
25.5.2011 Lu Hà
tặng người mạo danh Hoang Sa
Lưỡi cú diều nọc độc râu xanh
Một đời ô nhục xú danh
Văn thơ ăn cắp lưu manh dạn dày…
Trần Dân Tiên hiếm có mấy ai
Bầy đàn con cháu đười ươi
Bon chen kèn cưạ lạc loài hoang dâm
Khinh cò mồi chó má ma cô
Hải Âu cánh trắng tự do
Mênh mông biển cả bao la đất trời
Chuyển thể thơ ưu ái thiết tha
Hoàng hôn trời lạnh suy tư
Vầng trăng cổ độ từ từ viết ra
Bảo rằng tôi lợi dụng khoe khoang
Hoang Sa tự mãn biểu dương
Tình yêu tổ quốc khuyển nhung đáng ngờ
Chẹt tinh thần thơ phú văn nhân
Bịp mồm khoá họng muôn dân
Bất tài độc đảng vô luân đã thưà
12.5.2011 Lu Hà
Cảm tác từ tranh biếm hoạ
Dép râu nón cối trần ai dạt dào
Nước da láng bóng mượt mà
Thai nhi nhai sống la đà trời mây
Lạc – Xuân cùng ả Minh Khai
Mây mưa trăng gió điên say trận tình
Dập vùi bao mái đầu xanh
Nõn nà trinh nữ cho anh già xài
Cục ta cục tác cưạ dài
Con gà thiến sứt một thời nổi danh
Dâm ô khét tiếng râu xanh
Hung thần chế độ Ba đình nằm đây
Vo ve ruồi nhặng từng bầy
Bám quanh xác chết đoạ đầy nhân dân
Lợi quyền phe nhóm tranh ăn
Rêu rao tư tưởng chó săn lạc loài
Công an dã thú đười ươi
Còn mình còn đảng trọn đời hiến dâng
Trong chuà ngất nghểu cụ ông
Vào hàng thích tử Ấn Quang trụ trì
Đạo đời trí trá than ôi!
Công An cạo trọc gà nòi nhiễu nhương
Quốc doanh công giáo chủ trương
Chia nhau bá đạo theo gương bố già.
2.6.2011 Lu Hà
hoạ theo ảnh: Bụt Chuà Nhà….?
Bóng con cá chuối thuở nào nhớ mong
Chú Thu ân ái mặn nồng
Hang sâu thăm thẳm má hồng môi son
Ban ngày cùng lũ cháu con
Tuyên truyền cách mạng cáo gian một bầy
Theo Nga trung Cộng tôi đòi
Bán hồn dân tộc lạc loài khuyển nhung
Hoang dâm trụy lạc vô cùng
Giả danh đạo đức gạt lường muôn dân
Văn nô bồi bút chó săn
Nâng bi thờ cụ thánh thần kiếm cơm
Trải bao thập kỷ âm thầm
Đấu tranh giai cấp tím bầm ruột gan
Giang sơn chìm đắm điêu tàn
Xác người trôi nổi nước non tủi hờn
Triệu người mất cưả nhà tan
Bắc Nam thê thảm muôn vàn tái tê
Rung rinh mấy sợi râu dê
Xắn quần bì bõm hả hê tìm gì ….?
29.3.2010 Lu Hà
Cảm tác theo ảnh
Hao hao mặt giống già làng Chí Minh
Oán hờn thảm cả trời xanh
Dép râu túi vải ma lanh ai bằng
Thập thò lấp ló cưả hang
Vú vê thỗn thện bướm hồng bé Trưng
Gian manh ba láp vô cùng
Ô danh tiên tổ Lạc Hồng nước non
Thiên đình phong Bật Mã Ôn
Trần gian trụy lạc nhà sàn thảnh thơi
Tối tân trang bị khác người
Hầm ngầm cố thủ vẽ vời mỵ dân
Vệ binh sát khí dưới chân
Trung thành liều mạng giữ thân già Hồ
Cụ là con khỉ đỏ đầu
Râu dê đỏ đít hay là Hán gian?
Oan khiên nghiệp chướng đầy tràn
Tội nhân thiên cổ lão Tôn mặt dày.
14.3.2011 Lu Hà
Cảm tác qua bài báo cuả Bùi Tín
Thói hoang dâm con cháu họ Hồ
Vịt vờ đôi dép cao xu
Du côn vô đạo nước nhà lầm than
Cả cuộc đời tiết dục làm cha
Bạc đầu râu tóc lơ thơ
Văn chương thi phú bơ phờ quẩn quanh
Chết vì tay hai đưá đàn em
Bảo rằng nhồi máu cơ tim
Ma cô Duẩn – Thọ im lìm chủ trương
Chúng giết nhau quen thói dã man
Miếng ăn quá khẩu thành tàn
Tranh ăn giành giật vô thần đảng ta
Noi theo gương thất đức lạc loài
Mới ra nông nỗi thế này
Hà Giang lãnh đạo cao tay điếm đàng
Sống vì dân trác táng xả hơi
Cuối tuần thư giãn thảnh thơi
Trong câu lạc bộ tôi đòi Hồ Mao
Già Hồ kia viêm thận thoát đâu
Thối mồm hơi thở phì phò
Ruồi bay nhặng đuổi lao nhao tinh trùng
Nguyễn Trường Tô đạo tặc râu xanh
Hại bao con gái nhà lành
Cháu con ngạ quỷ Chí Minh cùng loài
17.4.2010 Lu Hà
Sửng sốt bàng hoàng thơ cuả ai?
Thiên hạ xưa nay toàn nói láo
Ngợi ca tâng bốc kẻ vô tài
Có đáng gì đâu lọ phải cầu
Tủn mủn ngâm nga câu tứ tuyệt
Tài này miệng sưã búng ra thơ
Chín suối sổ thơ chẳng gói theo
Sơ ý lọt tay loài quỷ quái
Thơ chui đáy túi kẻ gian đồ….
Thế mà chúng dám gọi chân nhân
Hiếm hoi có mấy bài sâu sắc
Mấy thập kỷ qua cứ réo ầm….
Ngán ngẩm vì sao tớ cố xem
Nhẫn nại lướt nhanh cho chóng hết
Thơ này đâu xứng gọi văn nhân?…
Xưa quen nặng thói dạy khôn đời
Thật ra trí tuệ xem còn kém
Chúng thổi ai lên đến cổng trời
Văn chương trí tá bóp con dân
Nưả già thế kỷ con bài đỏ
Dối trá gạt nhau để sống còn
Sổ thơ đánh bóng mặt thi nhân
Nguyễn Du Nguyễn Trãi Trần Hưng Đạo
Chín suối ngậm ngùi thương cháu con
Mà sao rơ ráy lũ ươn hèn
Đua chen đấm bóp lăn bi cụ
Để lại ngàn thu giận oán hờn
Hư danh ảo mộng kẻ vương quyền
Giết dần sinh lực hồn dân tộc
Tăm tối lưà nhau lạc lối mòn
Xác thân quằn quại chẳng ai chôn
Ba đình u ám trời thu thảm
Triển lãm chờ mong khách đến xem
Gây bao thảm hoạ hận trời xanh
Không tim không óc đòi thi sĩ
Có thật thơ ông Hồ Chí Minh?….
22.8.2009 Lu Hà
Bác là cục thánh được sinh ở đời
Việt Nam tan nát tơi bời
Bác về gom lại bồi hồi non sông
Tiến lên chủ nghiã thiên đàng
No cơm ấm cật mến thương đồng bào…
Ba miền đất nước dồi dào
Cuả ăn cuả để nhà lầu xe hơi
Đảng viên cộng sản thức thời
Thị trường kinh tế nưả dơi nưả mèo
Trắng đen phải quấy lộn lèo
Mác Lê chủ thuyết vẫn trèo leo cao
Bác ngồi chễm chệ trong chuà
Vua Hùng Phật Tổ đều là anh em
Tóc tai da thịt giữ gìn
Bác là cuả nổi cuả chìm đảng ta
Công ơn bác thật là to
Toàn dân nhai chữ mộng mơ sang giàu
Tiến lên chiến sĩ đồng bào
Bên kia cột mốc ba Tàu cha anh
Việt Nam phát triển cực nhanh
Haiti mọi rợ thấy mình mà ghen!
26.2.2011 Lu Hà
Thơ theo bài viết Dr. Lý Việt và báo lề trái
” Con vua thì vẫn làm vua
Con sãi ở chuà vẫn quét lá đa
Bao giờ nước nổi can qua
Con vua thất thế lại ra quyét chuà”
Cáo cầy thì vẫn ba Tàu chống lưng
Phong phanh Đức Mạnh nối dòng
Hồ Ly Pakpó hãi hùng trần gian
Hang sông rừng thẳm nồng nàn mưa rơi
Văn Lai sừng được cắm rồi
Thị Trưng Thị Nhị tơi bời ái ân
Cao Bằng toà án nhân dân đứng đầu
Chắt chiu giọt máu già Thu
Nuôi con khôn lớn ta bà đảo điên
Cháu con Sinh Sắc ruộng vườn nở hoa
Có Lê Thanh Hải bí thư
Đất công bán rẻ dạt dào thủy chung
Nưả không nưả có đôi đường vẩn vơ
Trung ương che chở ô dù
Làm quan cả họ được nhờ xưa nay
Quê cha quê mẹ đông tây nhịp nhàng
Bùi ngùi máu lệ khói hương
Vạn ngàn nấm mộ thê lương thế này
Cha truyền con nối một bầy quỷ vương
Chí Minh Đức Mạnh Tất Trung
Việt Nam nghiệp chướng bi thương não nùng.
21.6.2010 Lu Hà
Thơ tiếp theo 4 câu ca dao
Công an quỷ đỏ chớ không phải người
Chúng là một lũ đười ươi
Không tim, không óc, ai thời lạ chi!”
Truy tìm dòng máu gà nòi
Tìm ông cụ tổ râu dê thuở nào
Ba chòm lún phún lơ thơ
Tội nhân thiên cổ là Hồ chứ ai
Giang sơn chìm đắm u hoài
Đầu rơi máu chảy biển khơi bồng bềnh
Ba Đình ngập nguạ ruồi xanh
Nghìn thu oán hận Chí Minh lạc loài
20.11.2010 Lu Hà
Khói hương Phật độ thương tình báo cho
Lênh đênh chìm nổi sông hồ
Chúng sinh ma quỷ chiếu yêu kinh tường
Kính soi khắp chốn thiên đàng
Âm u điạ phủ muôn trùng bể sâu
Hãi hùng ta thấy ma Hồ
Thân tàn hoang dại bên bờ sông tanh
Trơ xương ghẻ lở đầy mình
Máu me hôi thối ruồi xanh từng đàn
Cùng Đồng Chinh Duẩn Bằng Tôn
Tớ thày sau trước phạm nhân một bầy
Ma vương quỷ sứ lưới trời
Tội danh thiên cổ ngàn đời oán than
Dương trần độc ác bất nhân
Nhà tan cưả nát vạn dân căm hờn
Sống thì ăn dối nói gian
Mưu mô phản trắc gieo mầm chiến tranh
Gây bao thảm cảnh oan tình
Đầu rơi máu chảy trời xanh hận sầu
Bịp nhau vài chữ lờ mờ
Đấu tranh giai cấp dật dờ bóng ma
Giả danh đạo đức ai ngờ
Thay tên đổi họ bao trò xảo ngôn
Mở mồm mượn tiếng vì dân
Rước Tàu dày mả bán buôn hại nòi
Tôn vinh bạo chuá độc tài
Nga Sô thờ phượng tay sai trọn đời
Bắn nhầm không bỏ xót ai
Vạn lần sắc lệnh một thời sát nhân
Thương đau u ám vô vàn
Ba que xỏ lá thế trần đảo điên
Mậu thân sáu tám chớ quên
Hồ ly khắc dấu kỷ nguyên diệt nòi
Hoang dâm quạ mổ vô loài
Năm thê bảy thiếp người đời miả mai
Giả vờ lương thiện trí tri
Trọn đời thanh bạch sạch mùi trần ai
Chiếu yêu soi tỏ rạch ròi
Cô hồn ngạ quỷ luân hồi là đây!
29.7.2009 Lu Hà
Bởi bầy bồi bút đua chen viết bưà
Tang thương dân tộc hồ đồ
Cô hồn thảm thiết bến bờ trầm luân
Hồ tinh xảo trá giết dân
Tội nhân thiên cổ dã man bạo tàn
Cô nhi quả phụ khóc than
Nhà tan cưả nát ruộng vườn xá xơ
Gây ra chiến cuộc dư thưà
Đam mê quyền lực cha già là ai?
Nga Xô bám đít theo đòi
Ba Tàu bợ đỡ đười ươi lạc loài
Xảo ngôn ngụy thuyết chôn vùi
Nước non tổ quốc tương lai giống nòi !
14.3.2911 Lu Hà
Cảm tác theo ảnh minh hoạ cuả Huan Nguyen Trung
Tự hào loài khỉ đồ lông chắc bền
Cảm ơn cụ Mác ông Nin
Việt – Trung hai nước tiến lên đồng bào
Bồi hồi thương nhớ bác Hồ
Cùng Mao dâm tặc bá đồ nước non
Kià bầy khỉ đỏ lon ton
Mồ hôi nhễ nhại toàn dân chan hoà
Trần truồng mấy mợ khỉ già
Lăng xăng khỉ đực đưa nhau về lều
Bếp ăn tập thể lều bều
Rau xanh thịt mỡ chia đều bình quân
Ai ai cũng có khẩu phần
Công bằng bác ái muôn vàn chưá chan
Ăn xong mũi dãi tuôn tràn
Công lao trời biển nhớ ơn bác Hồ
Đồng thanh bầy khỉ hát ca
Hoàng hôn xế bóng la đà trời xanh
Xác còn quàn tại Ba Đình
Cháu con lọm khọm Chí Minh phụng thờ.
14.3.2011 Lu Hà
Cảm tác từ bài báo cuả Thụy Ái
Học kỳ hai tất cả học sinh
Vội vàng học lối văn minh
Nưả già thế kỷ đầu xanh héo tàn
Phải qua thời cấm chợ ngăn sông
Chí Minh bạc bẽo thiên đường
Bế quan toả cảng tai ương đoạ đầy
Trong quá trình tuyển chọn đảng viên
Trung lưu tư sản thành phần
Quyết tâm đánh bại giết dần chẳng tha
Leo đỉnh cao lãnh đạo quốc gia
Tuyên xưng khỉ độc cha già
Chí Minh đạo đức máu nhoà đầu rơi
Sống âm thầm đau khổ xót xa
Dùi cui súng đạn nhà tù
Giam cầm nhân sĩ tự do chôn vùi
Nổi cơn điên tàn ác bất nhân
Giết nhau một cách thản nhiên
Bản năng thú tính dã man Mao Hồ
Bẻ anh đào chen lấn giật hoa
Nữ sinh hung tợn đánh nhau
Đạp đầu lột áo tô hô giưã đường
Hại anh em đồng chí bạn bè
Vong ân bội nghiã lạc loài
Cam tâm nô nước ngoài là ai?
Rước ngoại bang dày xéo quê hương
Nhẫn tâm cùng Phạm Văn Đồng
Tội nhân thiên cổ núi sông oán hờn
Lạy thày Tàu đổi chác xa hoa
Bất tài vô học chóp bu
khoe khoang bằng dỏm ô dù bao che
Bầy chó săn ngu tối được nuôi
Lương cao ưu đãi hơn người
Sống bằng nước mắt mồ hôi dân nghèo!
Đòi tự do xã hội văn minh
Mong sao dọn sạch Ba Đình
Cuốn trôi chướng khí trời xanh én về!
5.11.2010 Lu Hà
Cả hai bác thích ôm hôn nhi-đồng
Màu da hai bác ngả vàng
Nõn nà các cháu trắng hồng thơ ngây
Dập dìu thác loạn điên say
Con cò cưạ quậy độc tài men chua
Thập thò trước cưả hang ruà
Gieo mầm giống đỏ máu trào lệ rơi!
Cắn răng chả nói nên lời
Gốc dưà ảm đạm đất trời thảm thương
Hiếp dâm bạo chuá bất lương
Cung đình u ám hãi hùng ngàn thu
Mạng người coi rẻ như bèo
Oan hồn tức tưởi án ngờ loà mây
Miền Nam bao nỗi đắng cay
Trung phần quằn quại giống nòi lầm than
Kể sao cho hết căm hờn
Hồ Tôn Đồng Duẩn giang sơn đánh chìm
Mấy ai thức tỉnh lương tâm
Lạc Hồng dòng máu tình thâm vẫn còn?
20.11.2010 Lu Hà