TIẾNG QUỐC KÊU SƯƠNG
“Quốc là một loại chim nhỏ, hình như nó ăn cá và thường sống đôi “vợ chồng” rất hạnh phúc, nhưng khi một con chết hay bị bắt, con còn lại cứ đêm đêm lại kêu lên những tiếng “quốc, quốc”, nghe rất não nùng, kêu cả đêm, kêu đủ 3 tháng 10 ngày rồi nó nhả ra một cục máu và đập đầu vào đá chết. Những tên ăn trộm, nếu kiếm được cục máu đó chế thành thuốc mê, mỗi khi xông vào nhà nào, mọi người trong nhà đều mê man, tha hồ cho nó ăn trộm”.Mấy lúc gần đây, tôi nhớ chuyện mẹ tôi kể về con chim quốc mà chạnh nghĩ đến tình trạng đất nước tôi hôm nay. Con chim quốc có một thời hạn một trăm ngày, nhưng đất nước tôi chưa biết bao nhiêu ngày nữa sẽ đi đến tình trạng con chim quốc “nhả ra cục máu” rồi chết. Chỉ khác một điều, con chim quốc dù kêu một trăm năm cũng không thể nào làm cho bạn tình của nó sống lại, còn Việt Nam chúng ta đang còn một thời gian, tuy rất ngắn nhưng cũng đủ để cứu vãn tình thế, với một điều kiện: tất cả người Việt Nam trong nước cũng như hải ngoai phải nỗ lực, nỗ lực như một kẻ bị dồn vào chân tường, dùng tất cả sức lực của mình để tự cứu.
Trong những bài trước, tôi cố gắng dùng hết sức mình, kêu gào mọi người ViệtNamphải nhận thấy, phải biết rõ tình trạng đất nước chúng ta trong lúc này, trước hiểm họa ăn tươi nuốt sống của thế lực bành trướng Bắc Kinh.
Trung Cộng xâm chiếm Việt nam tới giai đoạn nào rồi?
-Về mặt biển, trên thực tế chúng ta đã không còn hoàn toàn làm chủ hải phận của chúng ta. Ðó là sự thật. Sự thật là ngư dân Việt Nam không còn tự do đánh cá trên hải phận của chúng ta. Sự thật là những lúc ngư dân cần sự giúp đỡ thì hải quân Việt Cộng trốn chui trốn nhủi. Sự thật là những lúc ngư dân bị bắt, bị tịch thu ghe, chài, cá và bắt nộp tiền chuộc, bạo quyền Việt Cộng chỉ phản đối lấy lệ rồi muốn về với vợ con, muốn cứu mạng mình, ngư dân cũng phải đóng đủ tiền chuộc cho Trung Cộng. Những ngày gần đây, Trung Cộng đã ngang nhiên phá hoại công việc dò tìm nhiên liệu của chúng ta. Trung Cộng còn đưa ra một cái “lưỡi bò”, liếm sát bờ biển Việt Nam khiến cho hầu hết các nước Ðông Nam Á phản đối quyết liệt, Phi Luật Tân đã đưa tàu chiến, sẵn sàng đối đầu với Trung Cọng, khiến Bắc Kinh không còn hung hăng, nhưng đối với Việt Nam, Trung Cộng vẫn coi như nắm chắc trong tay những gì chúng muốn. Trong khi các nước khác chỉ chấp nhận đưa vấn đề ra trước Liên Hiệp Quốc, hay thảo luận đa phương, không chấp nhận “thương thuyết tay đôi” như Trung Cộng mong muốn, Việt Nam lại phải vâng lời quan thầy Trung Cộng, Hồ Xuân Sơn phải qua tận Bắc Kinh để “thương lượng” nhưng thật sự chỉ là để nhận chỉ thị. Nói như vậy có oan cho Bộ Chính Trị Việt Cộng không? Thưa không! Nếu một cuộc thương thảo ngay chính thì dù sao, kết quả cuộc thương thuyết đó cũng phải được công bố cho toàn dân biết, thế mà Việt Cộng vẫn dấu giếm như một thứ gì quá thối tha, không thể nói ra được. Kết luận đó không phải là một cuộc thương thuyết giữa một quốc gia và một quốc gia mà chỉ là một quan thầy ra lệnh cho thủ hạ.
- Trên đất liền, Trung Cộng đã chiếm một số lớn lãnh thổ chúng ta mà Việt Cộng vẫn che dấu. Tại sao phải che dấu đồng bào những chuyện liên quan mật thiết như là lãnh thổ của cha ông như vậy? Tại sao không nói rõ chúng ta đã phải nhượng bao nhiêu diện tích, bao nhiêu cây số. Tại sao Thác Bản Dốc, Ải Nam Quan, Suối Phi Khanh không còn là của ViệtNam? Tại sao không công bố cho quốc dân đồng bào những sự thật đó? Ngay cả cái gọi là quốc hội cũng không được biết!
Trong khi Trung Cộng, vì quyền lợi của chúng, đã đưa “bằng chứng bán nước” của Phạm Văn Ðồng và Hồ Chí Minh ra công khai, y như một cái tát trời giáng vào mặt Việt Cộng, thế mà VC vẫn trâng tráo “đề cao” “16 chữ vàng” và “4 tốt”. Việt Cộng đã tùng phục Trung Cộng cho đến nỗi một văn kiện vô giá trị như văn bản Phạm Văn Ðồng ký ngày 14.9.1958 gởi cho Chu Ân Lai, Thủ Tướng Trung Cộng mà Việt Cộng cũng không dám công khai phủ nhận.
Nhưng sự xâm lăng thâm độc của Trung Cộng là cho dân chúng Trung Cộng tràn vào Việt Nam một cách vô tội vạ, hầu như khắp nước Việt đều có mặt của lao động Trung Cộng. Trung Cộng được Việt Cộng cho “trúng thầu” hầu hết dự án đầu tư, Trung Cộng đưa người, vật liệu, máy móc vào Việt Nam tự do khai thác, tự do đi lại và còn hà hiếp dân chúng Việt Nam. Thử hỏi có khi nào một nước có chủ quyền mà phải nhượng bộ tới mức đó không? Hiện tượng người Tàu xâm nhập một cách tự do và ồ ạt vào Việt Nam với sự đồng tình của Việt Cộng là một đội quân xâm lăng vô cùng hữu hiệu và không tốn kém, trái lại, còn làm lợi ích cho Trung Cộng, trong khi đó, người Việt không có việc làm, kinh tế yếu kém mà phải cáng đáng một số nhân khẩu lớn lao như vậy, thử hỏi Việt Cộng là người Việt Nam hay người Tàu?
- Về văn hóa. Nhân dịp “Ngàn Năm Thăng Long”, Việt Cộng đã sản xuất một cuốn phim về vua Lý Thái Tổ, một vị vua Việt Nam thông minh, sáng suốt, nhìn xa, trông rộng thế mà Việt Cộng đã để cho Trung Cộng xen vào cuốn phim này, biến vị khai sáng nhà Lý hùng mạnh và thịnh vượng của Việt Nam thành một người “dở hơi” rượu chè be bét. Những cảnh phụ, vai phụ hoàn toàn giống người Tàu ngày xưa, không có một chút gì gọi là “ViệtNam”. Hội các nhà văn, một hội “văn hóa Việt Nam cùng mình” thế mà những cảnh, những hình, ảnh v.v… đều nhuộm màu sắc Tàu. Ở San Jose này, cũng có một vườn được gọi là Vườn Việt, nhưng ngay ngày “động thổ” cũng mượn văn hóa, hình ảnh Tàu đến 80, 90%.
- Về kinh tế và tài chánh, Việt Cộng cũng để cho Trung Cộng tự do thao túng, tự do nhập cảng, tự do “thuê đất, tự do thu mua những thứ làm thiệt hại ngành sản xuất của Việt Nam: mua chân trâu để thiếu trâu cày, mua rắn và mèo để chuột có cơ sinh sôi nẫy nở, nhất là “thuê đất”, hoặc nhập cảng những hóa chất đầu độc trong rau cải, thịt, cá v.v… Quan trọng và độc hại nhất là “tự do nhập cảng bạc Việt Nam giả”, vấn đề này sẽ khiến Việt Nam mau “sập tiệm nhất”.Và Tóm lại, Trung Cộng qua sự giúp đỡ đắc lực của Việt Cộng đã hầu như khống chế toàn bộ Việt Nam.
Ðã đến giai đoạn chót rồi.
Xin đừng ngây thơ mà tin rằng Việt Cộng “chống Trung Cộng”. Xin đừng vịn vào các cuộc biểu tình được Việt Cộng cho thực hiện mà nghĩ rằng chúng muốn dân Việt Nam tỏ thái độ kiên cường. Nếu quả thực chúng “có lòng” như vậy tại sao còn đàn áp, tại sao không đểSaigonbiểu tình. Cả ngàn câu hỏi về vấn đề này, nhưng nếu chúng ta “lộng giả thành chân”. Tình thế sẽ thay đổi. Nếu không thì cả dân tộc sẽ đi vào tiêu diệt.
Cái đau khỗ cho dân tộc Việt Nam là Việt Cộng đã “dọn đường” cho Trung Cộng gần như hoàn hảo, lực lượng mà Cộng Sản nói chung Việt Cộng nói riêng rất e dè là tôn giáo, thì Trung Cộng cũng như Việt Cộng đã áp dụng một phương pháp làm ung thối rất tinh vi.
Tôn giáo là lực lượng đối nghịch với chủ nghĩa vô thần, mặc dù bây giờ cái gọi là “chủ nghĩa vô thần” chỉ là một bóng mờ, tất cả chỉ còn chủ nghĩa tư bản đỏ, nhưng vì các tôn giáo là những tổ chức có khả năng lật đổ chế độ Cộng Sản, dù họ không “làm chính trị” tuy nhiên, đối với Việt Cộng “thà giết lầm hơn tha lầm”. Ngày nay, ai đến Viêt Nam cũng ngạc nhiên giữa một chế độ vô thần mà chùa chiền, nhà thờ thi nhau mọc lên như nấm, có thể nói là hầu hết hết đều do người Việt hải ngoại, tị nạn Cộng Sản cung cấp. Những cuộc lễ hội, rước kiệu, phong chức v.v… của cả Phật Giáo lẫn Công Giáo đều được thực hiện một cách “hoành tráng”. Nhưng hầu hết những sư tăng, những chùa chiền đó đều là của Phật GiáoViệtNamtức Phật Giáo Quốc Doanh, thậm chí có nhưng nhà sư là công an. Trong khi đó, những vị lãnh đạo Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không “qui phục” nhà cầm quyền thì bị làm khó dễ từng ngày, từng giờ, thậm chí Công an Việt Cộng còn đàn áp dã man những ai lui tới các chùa này. Lễ Vu Lan vừa qua, một ngôi chùa của GHPGVNTN ở Ðà Nẳng đã bị công an Việt Cộng phong tỏa, đàn áp những ai đến ngôi chùa này, thậm chí tro cốt thân nhân gởi chùa này cũng bị công an Việt Cộng đe dọa phải dời đi! Chưa hết nợ, Việt Cộng còn cho tay sai ở hải ngoại nhắc lại vụ “Biến Ðộng Miền Trung” để dèm pha, gây thù hận với vị lãnh đạo Phật Giáo hiện nay là Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ và các vị lãnh đạo khác.
Cao Ðài và Phật Giáo Hòa Hảo thì hầu như bị chà đạp đến tận đất đen, tuy vậy họ vẫn cương quyết chống trả đến cùng.
Riêng Công Giáo thì thực là một đại họa vừa cho Công Giáo vừa cho Dân tộc. Không biết từ bao giờ, và với phương pháp nào, Việt Cộng đã biến đổi Công Giáo thành một bộ mặt không còn gì là Công Giáo nữa. Nói như vậy cũng không phải “vơ đũa cả nắm”, số Giám Mục, linh mục…kiên cường sống theo Ðức Tin và Phúc Âm cũng còn nhiều nhưng một số lớn các ngài đã bị Việt Cộng biến đổi. Họ ủng hộ trắng trợn Việt Cộng, họ nhắm mắt trước những việc làm phản dân hại nước, ngược lại với Phúc Âm của Việt Cộng, họ dung túng những tên linh mục bận luôn áo đỏ ra ngoài áo đen, họ chấp nhận để Việt Cộng đàn áp con chiên, họ làm nhiều điều phản giáo lý, vô kỹ luật v.v… Ðiều mà nhiều giám mục, linh mục và tu sĩ nam nữ, nhất là giáo dân lo ngại khi thấy Ðức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã mấy lần qua Trung Cộng, tiếp xúc với bọn phản giáo, tự trị của Trung Cộng. Không biết có phải Ðức Hồng Y qua “tạp huấn”, học hỏi kinh nghiệm để biến Giáo Hội Công Giáo Việt Nam thành một giáo hội rập khuôn Trung Cộng hay không. Trong khi đó, các đấng có tấm lòng như Ðức TGM Ngô Quang Kiệt, Ðức Giám Mục Nguyễn Ðức Oanh ở Kontum , linh mục Nguyễn Văn Lý v.v.. thì bị chính “anh em mình” chia rẽ họ, cô lập họ và vu cho họ “làm chính trị”!
Tuy nhiên, “đá trôi chứ cát không trôi”. Ðại đa số giáo dân vẫn giữ vững Ðức Tin của họ. Từ Di Loan, Cồn Dầu, Ðồng Chiêm, Loan Lý v.v… đã chứng minh điều đó. Ðáng lý ra chứng kiến những tấm gương quyết liệt như vậy, các giám mục, nhất là Hồng Y Mẫn phải nhận ra đó là lời cảnh cáo của Thiên Chúa mới phải, đằng này trái lại họ ngang nhiên lập công với nhà nước Cộng Sản.
Với tình thế hiện nay, dân tộc Việt Nam cũng là một con quốc đang kêu lên những tiếng bi ai cuối cùng. Nếu con quốc kêu lên vì thương tiếc người bạn tình, thì dân Việt Nam cũng đang kêu lên vì cơ đồ tổ quốc mấy ngàn năm sẽ mất đi, tấm “dư đồ” không còn rách nát mà là biến mất.
Trước tình thế thập phần nguy ngập, xin tất cả, nhất là giới trí thức, sinh viên học sinh, các vị lãnh đạo tôn giáo, giáo dân cũng như tín đồ hãy đồng loạt đứng lên biểu tình chống Trung Cộng xâm lược, chống Việt Cộng bán nước. Phải lật đổ chế độ Cộng Sản để dân tộc tồn tại. Chúng ta sẽ không bao giờ đánh đuổi được thực dân trong khi bạo quyền cộng sản còn nắm quyền.
Xin mọi người ViệtNamhãy ý thức chuyện mất nước lần này rất là nguy hiểm, nguy hiểm hon tất cả những lần trước. Ðừng để “giai đoạn chót” đến với đất nước.
Lê Văn Ấn
cảm tác từ bài báo cuả Thanh Phương
Theo thằng hói trán râu xanh chui luồn
Ngán cho kiếp quả vô thần
Cầm tinh con khỉ dã man điên gàn
Cu li rưả bát bồi bàn
Học nghề thợ ảnh bần hàn kiếm cơm
Paris lăn lóc âm thầm
Bơ vơ Pháp Quốc tím bầm ruột đen
Mon men liếm gót Lê Nin
Chuyên chính mấy cục chó quen đánh mùi
Thân lươn bao quản chôn vùi
Lấm đầu cam phận tôi đòi Nga Sô
Vâu vâu mấy chữ lờ mờ
Buá liềm cờ đỏ vác loa kêu gào
Cánh đồng đỏ thắm máu đào
Việt Nam Trung Cộng Mao Hồ chủ trương
Bắc Nam thảm cảnh thê lương
Đầu rơi máu chảy quê hương nghẹn ngào
Thương đau đày đoạ bốn muà
Trải bao thập kỷ sóng trào hận dâng
Miả mai tên Trương Tấn Sang
Trung thành nối tiếp theo đường Việt gian
Cam tâm mạt vận giang sơn
Bạo quyền tham nhũng bán buôn giống nòi
Còn mình còn đảng đười ươi
Sống bằng nước mắt mồ hôi dân nghèo
U mê nó vẫn còn đèo
Thiên đường định hướng lều bều Lê Nin!
tặng nick Dân Đen
Ở nơi điạ phủ dầm dề tanh hôi
Hiện thân con cóc một thời
Phun ra mủ độc hại người hiền lương
Dân đen thảng thốt kêu thương
Khói hương nghiã điạ tang hoang thảm sầu
Mác Lê sấm sét trên đầu
Giang sơn chìm đắm ba Tàu khuyển nhung
Rập rình hải đảo biên cương
Độc tài đảng trị hãi hùng công an
Chí Minh con cóc tham ăn
Thai nhi hổ cốt cứng gân dâm loàn
Tinh trùng lổn nhổn từng con
Một bầy ngạ quỷ đầu lươn ra đời
Xót xa bùn đỏ khắp nơi
Mội trường ô nhiễm tả tơi vì tiền…
Vinashin nợ gắn liền
Quốc doanh tham nhũng triền miên chẳng ngừng…
Dân đen mất biển mất rừng
Kêu ông cụ đỏ suối vàng âm u!
Con ông phó bảng thành Vinh họ Hồ
Kim cô Phật Tổ khoá đầu
Xác phơi trong tháp nhà mồ thủ đô
Phật Đà cấm cưả từ lâu
Âm hồn mi vẫn vẩn vơ trong chuà?
Sinh thời náo động binh đao
Gây bao thảm hoạ máu trào đầu rơi!
Chuyện rằng: giòng giõi đười ươi
Từ hang Pắc Bó về nơi kinh thành
Cháu con xưng tụng công danh
Tro tành một nắm khói thành cốt khô
Nghìn năm sự nghiệp cơ đồ
Tổ tiên vùi dập sông hồ trào dâng
Ba Tàu chiếm đoạt biển Đông
Công hàm bán nước Văn Đồng ký thay
Đại đồng thế giới điên say
Để cho đất nước ngày nay lụi tàn
Toàn dân đói khổ lầm than
Đại gia tư bản dã man đỏ lòm
Luật rừng chỉ thị sớm hôm
Tiền đồng phá giá cỏ rơm bọt bèo
Bán chôn nuôi miệng vẫn nghèo
Bởi con đỏ đít leo trèo ghế cao…
Quen nghề rưả bát bồi tàu
Bưng bê liếm điã là Hồ Chí Minh
Tuyên ngôn độc lập mưu ranh
Để còng dân tộc lưu manh nào bằng
Nông dân làm chủ ruộng đồng
Theo đuôi trung cộng gạt lương toàn dân
Đàn em đã có chú Văn
Đối thủ chính trị Hải Thần năm xưa
Miền Nam chế độ cộng hoà
Cụ Ngô Đình Diệm máu đào chảy xuôi…
Yêu tinh khỉ đá hại người
Buôn dân bán nước thế thời đảo điên
Trải qua đã bốn hai niên
Tương lai dân tộc triền miên não nùng!
cảm tác theo bài báo cuả Chu Tất Tiến
Còn lương tâm dân tộc nước non
Đứng lên vạch mặt chó săn
Tội danh lãnh tụ Việt gian gà nòi
Lại lên dây học tập Chí Minh
Khói hương nghi ngút trời xanh
Lâm râm khấn vái đồng thanh ra quần
Hơn sáu trăm tờ báo nổi điên
Trung kiên thông suốt tuyên truyền
Theo gương thuỷ tổ liên miên họ Hồ
Cố moi ra tư tưởng trống không
Lê Nin hay Mao Trạch Đông
Râu xồm mất nết nhận xằng là ai?
Lão tặc già hống hách ba hoa
Gây bao sóng gió ba đào
Giang sơn tan nát cơ đồ ngả nghiêng
Bầy sài lang thất tiết từ lâu
Khom lưng nô lệ ba Tàu
Bát cơm manh áo cáo già chủ trương
Muốn giàu sang phú qúi leo cao
Quốc hội chủ tịch bí thư
Suy tôn triều kiến bố già Hán gian
Lệnh Bắc Kinh chỉ thị lấn dần
Thải hồi năm tướng công thần
Ngôi cao hưởng thụ theo chân họ Hồ
Kể từ thời năm mốt năm tư
Mấy trò đá cá lăn dưa
Xảo ngôn văn kiện già Hồ là ai?
tư liệu cuả Lê Hùng và Nguyễn Thanh Ty
Hồ Chí Minh dâm đãng ai ngờ
Hớ hênh mồng bảy tháng ba
Đăng tin báo chí tỉnh nhà Nghệ An.
Báo thành Vinh:” kinh nguyệt đều không ”
Bác Hồ tha thiết yêu thương
Nhạt nhoà châu lệ quỷ vương hãi hùng…
Có mấy ai bạo ngược như Hồ
Hiếp dâm các cháu trẻ thơ
Ba Đình hiệu bảng dâm ô công đường…
Huỳnh Thanh Xuân bốn thập kỷ qua
Viết bài tố cáo ma Hồ
Phá đời con gái tuổi vưà mười lăm.
Đoá hồng lan tin tưởng gửi ra
Con nai ngơ ngác ngẩn ngơ
Lão già chực sẵn ào ào mây mưa…
Giọng thều thào năn nỉ bên tai
Bác cho cháu hạt giống này
Miền Nam đỏ rực tương lai huy hoàng.
Chuyện xưa kia thảm hoạ ai hay ?
Lành- Hoa các bạn chết rồi
Mất trinh con gái hận đời sầu thu..
Quá u mê lãnh tụ Chí Minh
Râu xanh ác quỷ trá hình
Việt gian mãi quốc tan tành giang sơn.
cảm tác từ tranh biếm hoạ
Phơ phơ đầu bạc vẫn còn phởn phơ
Ngu hèn bán đảo Trường Sa
Thai nhi rượu bổ lơ mơ má đào
Hảo lơ mấy ả ngẩn ngơ
Năm canh vật vã Đồng Hồ truy hoan
Tranh nhau mấy lạng thịt nồn
Giáp Chinh Thọ Duẩn Bằng Tôn cùng loài
Đầu chày đít thớt lả lơi
Ba Tàu luồn lọt giống nòi tang thương
Trường Sa xác nổi trập trùng
Luỡi bò đại Hán nổi khùng đảo điên
Ngư dân đi biển đắm thuyền
Cá tôm xơ xác chủ quyền còn đâu?
Cháu con thủ hạ lâu la
Dồn dân cướp đất máu trào lệ rơi!
Buả vây bắt bớ khắp nơi
Bịp mồm khoá họng tả tơi hãi hùng
Dân đen truy bức đến cùng
Tuyệt đường sinh lộ hết đường sinh nhai
Hôm nay lại thấy mặt dày
Bức tranh biếm họa đười ươi thời nào?
Đọc những bài viết, những lời chân tình từ đáy lòng, tim gan, mạch máu cuả một người Việt Nam chân chính như ông, tôi rất cảm động và ngưỡng mộ vô cùng. Những bạn đọc tử tế họ truy cập vào trang mạng này, chắc chắn họ cũng có cùng một cảm xúc tâm trạng như tôi. Mục đích họ vào đây để đọc báo, đọc những lời ông viết, chứ họ không quan tâm lắm vào cái phiếu bầu cho ông. Còn bè lũ chó săn có cả một đàn nó truy cập vào đây không phải là để đọc những lời ông viết để mà suy nghĩ, mục đích cuả chúng là nhấn chuột bỏ phiếu chống ống. Nếu như vậy chỉ toàn phiếu chống cuả bọn chó săn cộng sản thì ta phải hiểu là bài báo cuả ông rất có giá trị nên chúng mới chống ông hăng vậy. Tôi hiểu rõ điều đó, nên tôi ủng hộ ông từ trong trái tim tôi, chứ không phải nhấn chuột vào để ngón tay cái trỏ lên trời để chạy đua với những ngọn tay cái chõ xuống đất mà bọn chó cộng sản cố tình nhấn điểm xấu cho ông như một trò trẻ con.Tôi viết những lời này và tôi kiên quyết không dùng chuột để bầu cho ông một phiếu. Tôi tin các bạn đọc đủ sáng suốt và thông minh biết phân biệt đúng sai.
Chúc ông viết nhiều bài hơn nưã cho tôi đọc.