13.6.12

Không thoát khỏi bàn tay Phật Tổ



K.s Nguyễn Văn Thạnh (Danlambao) - Thân gửi các doanh nhân tài năng (và các chính trị gia tầm tầm), ngày đêm xuôi ngược, nhậu nhẹt, bắt tay, ngựa xe xúm xít, “hai tay xoay tít, cái đít cong vòng”,… chúng ta có nên tiếp tục tham gia vào một sân chơi như thế này nữa không hay cùng chung tay thay đổi để có tương lai bền vững, tươi sáng không chỉ đời chúng ta mà cả đời con cháu chúng ta. 

Hãy nghĩ đến cái họa mất nước, đó là cái họa chung, khi đó dù là tài năng Tôn Ngộ Không thì cũng bị giết thịt ráo...
*

Chắc hẳn, từ bé các bạn đã say mê bộ phim Tây Du Ký, một trong những nhân vật hấp dẫn khán giả là Tôn Ngộ Không. Trong tập phim “Đại náo thiên cung”, sau khi đánh cho liểng xiểng đám thiên binh, thiên tướng nhà trời, tự tin với tài năng của mình, Tôn Ngộ Không lên tiếng thách đố với Phật Tổ. Sau khi dùng phép “cân đẩu vân” bay xa hàng ngàn dặm, Tôn Ngộ Không cứ ngỡ rằng mình đã thoát khỏi bàn tay Phật tổ, bay đến “trụ trời”, còn tự tin tè vào trụ trời để làm dấu, nhưng không biết rằng trụ trời đó chính là các ngón tay của Đức Phật. Tôn Ngộ Không vẫn không thoát khỏi bàn tay của Ngài và bị đè xuống núi Ngũ Hành Sơn suốt 500 năm, trước khi được Đường Tăng cứu. 

Đó là chuyện phim, nhưng ngẫm kỹ nó không chỉ có trong phim mà còn hiện diện trong cuộc sống. Với thiết chế chính trị hiện nay, rất nhiều người thấy ra một cái thế để làm ăn rất ngon: đó là kết hợp với kẻ nắm quyền, thông qua nhậu nhẹt, hối lộ, kết bè cánh, lập sân sau, sân trước,... Thật sự là những cách làm ăn rất hiệu quả hiện nay. Cách này đã tạo ra một lớp tỷ phú nức tiếng mà lâu nay ta luôn nghe nói. Rất có lý khi cộng đồng có một biệt danh cho họ là tầng lớp tư bản đỏ. (Lý luận cho số đông, không có ý định quơ đũa cả nắm.) 

Từ lâu, cả xã hội đã nói đến những bất công, những tàn phá, những hậu quả do kiểu làm ăn như vậy (bất công giàu nghèo, tham nhũng, môi trường ô nhiễm, đạo đức xuống cấp, kinh tế yếu kém, giáo dục phá sản,….), nhưng không thể thay đổi được. Một trong những lực cản lớn là những kẻ hưởng lợi đó (cả kinh doanh và nắm quyền) không muốn thay đổi vì họ đang hưởng lợi và một trong những nguyên nhân không kém nữa là những kẻ trí thức, có học vấn thấy một cơ hội cho mình, tự tin mình cũng sẽ “chạy chọt” được, cũng sẽ thành công nên cũng không lên tiếng. Xã hội cứ thế tiến bước! 

Rồi mùa xuân qua, khúc hoan ca chấm dứt. Cuộc chơi đó đưa đến một thực tế tất yếu hôm nay: những tập đoàn nhà nước siêu vĩ đại Vinashin, Vinalines nợ nần đầm đìa. Một định luật luôn đúng “tiền không tự nhiên sinh ra, mà không tự nhiên mất đi”. Với hàng trăm ngàn tỷ “bốc hơi”, tạo ra một cái lỗ thủng siêu khổng lồ. Ta cũng biết rõ một điều rằng: chính quyền không phải là nơi làm ra tiền, nó chỉ có thể lấy tiền chỗ này bỏ qua chỗ khác. Sau một hồi ảo thuật giấu diếm, xảo trá sổ sách, bao che, vay mượn, bán trái phiếu, lấy chỗ này đắp chỗ kia nhưng việc gì đến tất phải đến. 

Hơn 200.000 tỷ là số nợ của chỉ 12 tập đoàn nhà nước và đây cũng chỉ là nợ trong nước, dù dùng nhiều ảo thuật, mị dân, làm an dân để che đi con số thật cuối cùng nhưng theo các chuyên gia ước đoán số nợ của tổng doanh nghiệp nhà nước không ít hơn 120 tỷ USD (hơn 2 triệu tỷ). Lấy tiền đâu ra trả? Thuế, vay mượn cũng không đủ bỏ vào những cái tàu há mồm đó. Cuối cùng còn cách duy nhất là in tiền. Những tên nắm chính quyền, ngoài nắm quyền, nắm khẩu súng, dùi cui còn một vũ khí vô cùng lợi hại nữa là máy in tiền. 


Có một nghịch lý, mọi người ai cũng phải vất vả để kiếm tiền và bảo vệ túi tiền, nếu không có những qui định chung bắt buột như thuế, phí thì không bao giờ nhà nước có thể lấy tiền của dân, người dân sẽ phản đối, chống trả đến cùng; nhưng với biện pháp in tiền, phá giá tiền nhà nước không nhọc công mà vẫn lấy được tiền như thường. Một minh họa dễ hiểu, nếu nhà nước phá giá 10% đồng tiền, bạn có 100 triệu thì nhà nước lấy mất 10 triệu, bạn có 1 tỷ thì mất 100 triệu. Một con số quá lớn mà nếu lấy hợp pháp thì không bao giờ được. Có chuyên gia nói: lạm phát là thuế đánh lên toàn dân, là cách cướp đoạt trắng trợn giữa ban ngày, quả không sai. Nếu tính theo sức mạnh thanh toán qua giá vàng, giá lương thực, giá dịch vụ thì giá trị đồng tiền phá ít nhất 5 lần từ 2006 tới nay. Phá giá đến 500%, điều này có nghĩa nếu bạn có 5 triệu thì bạn đã mất trắng 4 triệu, 5 tỷ thì bạn bị cướp 4 tỷ. Một cách cướp tiền êm ái và nhẹ nhàng. 

Câu chuyện không chỉ có thế, khi lạm phát xảy ra thì đầu vào tăng lên: giá nguyên vật liệu, nhân công tăng,… mà đầu ra bán không được, chưa hết, bạn còn chịu lãi suất ngân hàng cao (hơn 20%/năm), tất cả những cái đó làm bạn dù có giỏi như Tôn Ngộ Không cũng không thoát khỏi cảnh tài sản bị bốc hơi, thậm chí bần cùng, phá sản. 

Câu chuyện vẫn chưa dừng lại ở đây, khi kinh tế suy thoái, như một cuộc đuổi gà để giết thịt, sẽ diễn ra cảnh tháo chạy, trong cảnh hoảng loạn đó, những kẻ nào thân tín với chính quyền, chẳng những thoát khỏi bị giết thịt mà còn nhân cơ hội bắt thêm gà, điều này giải thích tại sao trong lạm phát, kinh tế tiêu điều rất nhiều đại gia đã xuất hiện. (Việc này rất đơn giản, nếu bạn là con cháu thủ tướng bạn sẽ biết khi nào in tiền, vàng lên, khi nào giá xăng tăng, chỉ cần xuất chiêu thì bạn đã có hàng tấn “thịt gà” ngon lành). 

Trong khung cảnh hoảng loạn trên tất yếu sẽ có nhiều, nhiều con gà là nạn nhân cực kỳ thê thảm. Sự phá sản, sạt nghiệp của các đại gia chứng khoán, bất động sản là một minh chứng hùng hồn. 

Dù rất ngưỡng mộ tài năng kinh bang tế thế, làm ăn, bắt tay quan chức của Bầu Đức, tài năng đó không chỉ được khẳng định ở VN mà tầm quốc tế với Lào, Campuchia, Myanma nhưng sự bốc hơi tài sản của ông ở tầm 7.000 tỷ hoặc viễn cảnh ông phá sản cuối năm nay thì cũng không có gì lạ. Với hơn 15.000 tỷ ông gây dựng cả đời, không là gì để trám cái lỗ khổng lổ 2 triệu tỷ. Ông là nạn nhân vì ông là một con gà quá lớn nên phải đem thân chịu trận, rất khó xoay trở. (Bầu Đức rất thông minh khi tiên đoán về khủng hoảng bất động sản, đã chủ động hạ giá căn hộ đến 40%nhưng cũng không thoát, với hàng ngàn căn hộ tồn kho và hàng ngàn tỷ đồng vay mượn, mỗi ngày ông bị “thịt” ít nhất là vài tỷ đồng mà không thể làm được gì, thật đau đớn cho ông). 

Giỏi như “Tôn Ngộ Không” nhưng Đoàn Nguyên Đức cũng không thể thoát khỏi bàn tay “Phật Tổ”. 

Đây là tình cảnh bị giết thịt của các doanh nhân, và điều bất ngờ là số thịt đó suy cho cùng đã chạy vào “tủ lạnh” của một số chóp bu (chỉ thật sự chóp bu, còn làng nhàng cũng bị thịt tất), kẻ mà trước kia là “ân nhân” của ông. Thật là công dã tràng. 

Chúng ta chỉ có thể giàu có bền vững, đáng tự hào khi chúng ta làm giàu lên từ môi trường minh bạch, từ luật pháp nghiêm minh. 

Thân gửi các doanh nhân tài năng (và các chính trị gia tầm tầm), ngày đêm xuôi ngược, nhậu nhẹt, bắt tay, ngựa xe xúm xít, “hai tay xoay tít, cái đít cong vòng”,… chúng ta có nên tiếp tục tham gia vào một sân chơi như thế này nữa không hay cùng chung tay thay đổi để có tương lai bền vững, tươi sáng không chỉ đời chúng ta mà cả đời con cháu chúng ta. 

Hãy nghĩ đến cái họa mất nước, đó là cái họa chung, khi đó dù là tài năng Tôn Ngộ Không thì cũng bị giết thịt ráo. 



___________________________________

Bạn hữu ủng hộ chủ trương của Thạnh, vui lòng tham gia vào phong trào thanh niên cứu quốc và trợ giúp gửi bài viết này đến các tầng lớp doanh nhân, quan chức (trừ chóp bu)! Làm điều này là gia tăng lực đẩy, hạn chế lực (níu) kéo cho cỗ xe DC-2012 của chúng ta. 

Nhập ý kiến của bạn

  • Hình ảnh

Xem 11 ý kiến

  • quang dinh
    KHỈ NGƯỜI
    *
    Người thay XUÂN đổi LẠC
    Xảo quyệt giấu đuôi hồ
    Dạy đồ đệ dâm ô
    Lõa lồ tư bản đỏ
    *
    Khỉ to hàm chém gió
    Lớn chức vẫn âu lo
    Có ngày vào HỎA LÒ
    Xôi vò đành trơ mỏ
    *
    Tè không qua ngọn cỏ
    Kẻ thích ló tò he
    Bọn đại gia bè hè
    Cọc tre đè khu đĩ
    *
    Kẻ giỏi nghề phù thủy
    Biến cục sắt con xe
    Diễn viên kiêm kép hề
    Thành hạt le trái dứng
    *
    Nghị ngồi mồi nghị đứng
    Hứng khởi đổi tư duy
    Thắt pín sam bắc kì
    Buộc đàn dê nam bộ
    *
    Những đồng chí bị lộ
    Quyết củng cố thanh trừng
    Đấu tố họ người dưng
    Dụng luật rừng bưng ruộng
    *
    Chán tô canh rau muống
    Không chuộng đĩa giá dưa
    Em đứng dưới gốc dừa
    Nắng mưa nhờ cách mạng
    *
    Giải phóng quân lãnh đạn
    Công cán phải tan hoang
    Khỉ lại muốn lên đàng
    Tái kết đoàn đan đảng
    *
    TÂM THANH
  • Nguyenkhoavan
     Bài này viế rất hay. Tôi xin đóng góp thêm vài chi tiết :
    Đó là khẩu hiệu của cọng sản " Tước đoạt của người đã đi tước đoạt"
    Step 1. Chụp cho nó cái mũ bán nước , bọn tai sai Mỹ ngụy , thế lực thù địch , vi phạm luật hình sự lật đỗ , tuyên truyền chốn chề độ.
    Step 2 : Bắ xử lý tuyên phạt án năng
    Step 3: Tước đoạt tài sản.
    Sau khi đã tước đoạt hết tài sản của bọn này thì thi hàng bước kế tiếp :
    Lớp trẻ lên lãnh đạo lớp già vế hưu lắm tài sản :
    Step 1: Cưởng chế để lấy đất làm khu đô thị sinh thái 
            Cưởng chế để lấy đất xây đưng khu công nghiệp (Bô xit vân vân)
    Step 2 : Đổi tiền , đổi vàng, in tiền ,cho lạm phát.
             Gạt bọn giàu khó bán đât , bán bất động sản , chạy tiền  
             cho con đi du học , bán giấy phép cho công ty xuất khẩu.
    Bọn đi tước đoạt cũ này bị thua hết tài sản...
    hiển thị thêm
  • Dân Văn Giang
    Hơn 200.000 tỷ  do 12 tập đòan nhà nước đã bốc hơi sang các nhà băng nước ngoài do các cán bộ lảnh đạo cao cấp của đảng đứng tên chủ tài khỏan và cũng có một số đã đổi thành vàng cây , vàng khối nằm trong các tủ sắt của các cán bộ lảnh đạo . Vì vậy , dù có lạm phát bao nhiêu đi nữa vàng và ngoại tệ vẫn không bị mất giá . Do đó , nhà nước tha hồ in tiền để trám lại .
  • Tôi, xa hà nội...
    Cám ơn ks. Thạnh!
    Tác Giả đã nói lên nỗi lòng của bao người dân đang trăn chở với vận tình đất nước và tương lai của các thế hệ mai sau.
  • em16
    Ủa, Ks Thạnh lại thành lập thêm "Phong Trào Thanh Niên Cứu Quốc" nữa ah ? Tui ủng hộ 2 tay, thêm cái miệng đi Bà Tám chút xíu là cả làng cả xã ai cũng biết bài viết này mà ! Không cần in ra đâu, nói chuyện ép phê hơn.....hihihi.......nhất là mấy cha sắp bị Phờ Sờ (phá sản), mấy ổng buồn lắm nợ nần tùm lum, chắc là phải cắn lưỡi tự sát wá ! Thấy thương hết sức, hồi còn làm ăn được có tiền đi bia ôm nhậu Bò Lắc Lắc, bửa nay hết nhậu rồi mà sao thấy cái đầu mấy chả cứ lắc lắc wài à, thương hết sức lun zị đóa.
  • gân gà
    Ăn của rừng rưng rưng nước mắt. Đoàn Nguyên Đức là tay lâm tặc cỡ bự xực hết rừng đầu nguồn Tây Nguyên, ăn sang Lào rồi Kampuchia đã đến lúc phải trả nợ cho rừng, luật nhân quả báo ứng rành rành cho những kẻ phá rừng...
  • Nguoivietyeunuoc
    bài viết nầy rất chính xát. Ai cũng có thể tiên đoán kinh tế Việt Nam sắp sụp đổ kéo theo chế độ CSVN.
    Đây là định luật rất tự nhiên: có Sinh phải có Tử. Có Thịnh phải có Suy.
    Ngày phán xét CSVN đã đến. Họ gieo qúa nhiều tội ác. Họ sắp đền tội là điều hết sức Tự-Nhiên.
    Xin mời qúy vị nghe ca khúc: Free Việt Khang - Ngày Đã Đến.

  • Anh Nguyên
    Sau khi những lãnh đạo chính quyền trong nước cướp đoạt tài sản của người dân đến tận cùng thì họ sẽ quay sang cướp lẫn nhau như những vụ cướp đất ở Hải Phòng, Hưng Yên và Nam Định gần đây hay thậm chí khủng khiếp hơn thế. 
  • hoabinh
    Bạn Anh Nguyên nói đúng lắm.  Cứ nhìn con gái Nông Đức Mạnh và mẹ ghẻ cô là biết.  Cọng sản giống loài cá sấu.  Khi các sinh vật khác còn chung quanh chúng thì chúng ăn thịt các loài sinh vật đó, nhưng khi đẵ ăn thịt hết các sinh vật khác thì chúng ăn thịt lẫn nhau.
  • Cám ơn KS Thạnh. Bài viết hay và rất đúng. Mong nhiều người đọc được bài này để hạn chế tai họa, ai có thân người đó lo thôi. Gần đây sự xuất hiện blog QuanLamBao đã bộc lộ nhiều điều bí hiểm, như một điềm báo cho một cái gì đó rất nghiêm trọng. Phải chăng do ăn chia không sòng phẳng, do phe phái đấu đá nhau... nên những thông tin như vậy mới bục ra?
  • Dân ViệtThu gọn lại
    Ở VN kinh doanh nghề nào cũng có thể thua lỗ, chỉ duy nhất có một nghề không sợ thua lỗ: nghề quan chức. Nghề này chỉ có thu mà không có chi, không khi nào bị tù tội (nếu nặng lắm lên tói  cả ngàn tỉ cùng lắm là hô biến)

Không có nhận xét nào: