5.7.12

Ngụy biện chồng lên ngụy biện


Ngụy biện chồng lên ngụy biện

Đoan Trang - Hai ngày qua, trên cộng đồng Facebook có lan truyền một bài viết với nội dung chỉ trích việc phát động biểu tình là “lợi dụng lòng yêu nước”. Xét thấy bài viết phạm quá nhiều lỗi lập luận, tôi xin được dành entry sau đây để phân tích về sự ngụy biện, phi logic của nó.

Điều đầu tiên và thông điệp cuối cùng tôi muốn nói trong khuôn khổ entry này, là sự cần thiết phải tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt của công dân. Do vậy, mặc dù entry nhằm chỉ ra các lỗi ngụy biện của tác giả, nhưng tôi hết sức tôn trọng quyền của tác giả được bày tỏ ý kiến về các cuộc biểu tình ở Việt Nam. Cũng cần nói thêm, không phải không có những điều tôi đồng ý và chia sẻ quan điểm với tác giả, nhưng đó là chuyện nằm ngoài bài viết dưới đây.

* * *

“Thứ nhất, động thái khiêu khích vừa rồi của Trung Quốc nằm trong chuỗi các động thái với mưu đồ độc chiếm biển Đông và “nắn gân” các nước có tranh chấp rất tinh vi. Tuy nhiên, cách thể hiện sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố. Theo thông lệ Quốc tế, hành xử của Việt Nam trước sự khiêu khích này không thể nào khác hơn ngoài những tuyên bố phản đối của các Tổ chức, cá nhân có thẩm quyền và Nhà nước ta đã thực hiện đúng với những gì cần làm”.

Tất nhiên là trong những sự biến vừa qua, (thật may mắn mà) sự khiêu khích của Trung Quốc (mới) chỉ là những lời tuyên bố. (Và chúng ta cũng cần hiểu là, từ trước đến nay, ngay cả khi Trung Quốc có những hành động khác xâm hại đến lợi ích Việt Nam, mà vì một lý do nào đó mà truyền thông Việt Nam không đưa tin, thì chúng ta cũng đâu có biết. Sự thực rất có thể là nghiêm trọng hơn dư luận tưởng nhiều, và ngược lại, cũng có thể là nhẹ nhàng hơn nhiều – đến nỗi chúng ta rất khó có thể khẳng định “sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố”. Khi không được cung cấp thông tin đầy đủ, minh bạch, mọi khẳng định về động thái của Nhà nước (dù là Việt Nam hay Trung Quốc) đều có thể là võ đoán.

Trên thực tế, Trung Quốc đã từng có những hành động thật sự xâm hại đến lợi ích của Việt Nam trên Biển Đông, chứ không chỉ dừng lại chỉ ở tuyên bố. Vụ cắt cáp tàu Bình Minh 2, gây rối cáp tàu Viking 2, bắt giữ ngư dân Việt Nam… là các ví dụ rõ ràng.

Biểu tình là do người dân muốn thể hiện ý nguyện yêu nước của mình trước hiểm họa lãnh thổ bị xâm phạm. Ở đây chưa cần bàn là Nhà nước đã làm kịp thời tất cả những gì cần thiết về phía Nhà nước hay chưa, mà đơn thuần là một số người dân muốn thể hiện quan điểm phía mình. Hai chuyện này độc lập với nhau, và có thể thực hiện song song, không ai ngáng chân ai cả.

“Trung Quốc tuyên bố lập "thành phố Tam Sa" ở cấp vùng (Trung Quốc từng có ý định lập thành phố Tam Sa ở cấp huyện, nhưng sau đó hủy bỏ quyết định trắn trợn này) nhằm quản lý các quần đảo trên Biển Đông, ngay lập tức, lãnh đạo Khánh Hòa và Đà Nẵng lên tiếng phản đối Trung Quốc, khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là bộ phận không tách rời của Việt Nam. Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng kịch liệt lên án việc Trung Quốc thành lập cái gọi là "thành phố Tam Sa"”.

Xin tác giả lưu ý: Trung Quốc là một quốc gia, tuyên bố thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” là tuyên bố của một chính quyền trung ương. Còn Khánh Hòa và Đà Nẵng là hai tỉnh của Việt Nam. Tuyên bố của hai địa phương này, xét về mặt quốc tế, là không đủ sức đại diện, không “ngang tầm” chính quyền Trung Quốc. Chỉ có Bộ Ngoại giao (trở lên) mới có tiếng nói tương đương đối phương, trong trường hợp này.

“Như vậy là đã rõ, hành động của Trung Quốc cũng chỉ là hành động khiêu khích bằng tuyên bố của 1 đơn vị kinh tế của Trung Quốc”.

Nhưng đơn vị kinh tế đó là một doanh nghiệp nhà nước, chứ không phải là một công ty tư nhân. Trong mô hình kinh tế của Trung Quốc và Việt Nam thì doanh nghiệp nhà nước bao giờ cũng gánh vác nhiệm vụ chính trị và chịu sự quản lý chặt chẽ của Nhà nước. Tuyên bố của “một đơn vị kinh tế” trong trường hợp này không đơn giản chỉ là của một công ty. Bản thân ông Đỗ Văn Hậu, Tổng Giám đốc của PetroVietnam, cũng đã khẳng định: “Việc làm này chắc chắn là có sự tham gia, đồng ý của Chính phủ Trung Quốc”.

“Phản ứng của Chính phủ Việt Nam là hoàn toàn kịp thời, đúng quy định và hiện nay cũng chẳng có và sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”.

Có thể tác giả đúng mà cũng có thể sai hoàn toàn – lập luận như thế này đơn giản là không đủ thuyết phục. Nếu trình bày như tác giả, rằng “sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”, thì chỉ là một khẳng định chủ quan. Thêm nữa, cứ giả sử là sẽ không có công ty nào nhận lời mời thầu của Trung Quốc, thì cũng lấy đâu ra căn cứ để nhận định họ không nhận lời vì họ cho như thế là phi pháp hoặc vì họ thấy “Chính phủ Việt Nam phản ứng hoàn toàn kịp thời, đúng quy định”?

Nếu muốn chứng minh, có lẽ tác giả nên sử dụng những lập luận vững chắc hơn, ví dụ chỉ ra rằng trong lịch sử dầu khí quốc tế, các công ty không có tiền lệ khai thác ở những vùng còn trong trạng thái tranh chấp. Và cũng cần phải xác định rõ rằng, ngay cả việc Trung Quốc biến một địa điểm hoàn toàn nằm trong thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam thành “vùng tranh chấp”, nếu chuyện này xảy ra, cũng là một thành công của Trung Quốc, và rất nguy hiểm cho Việt Nam. Giả sử hậu quả xảy ra sau hành động mời thầu 9 lô dầu của Trung Quốc, là nhiều công ty dầu khí quốc tế tưởng rằng khu vực này là vùng biển tranh chấp giữa Việt Nam với Trung Quốc, thì lúc đó, ta có thể nói rằng tác giả đã “mất cảnh giác” không?

Không có gì đảm bảo rằng “sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”. Đó là chuyện của tương lai, không thể khẳng định vô căn cứ như vậy. Muốn đảm bảo được điều đó, ít nhất cũng cần phản ứng đồng bộ của Nhà nước và nhân dân, mà biểu tình như một hình thức “ngoại giao nhân dân” là rất quan trọng (đánh động dư luận trong nước, quốc tế - xem thêm những phản ứng của Trung Quốc về vụ này).

Mặt khác, như đã nhiều lần được chứng tỏ, phản ứng của Nhà nước tỏ ra chậm hơn nhiều so với phản ứng của công luận (nhân dân), và phản ứng của nhân dân khiến Nhà nước có tư thế hơn trên bàn đàm phán. Đó là sự cần thiết của “ngoại giao nhân dân”.

“Hành động xuống đường phản đối có cần thiết hay không? Những người yêu nước xuống đường chung với những gương mặt “thích biểu tình”, thích quấy rối và nhiều gương mặt “có vấn đề” với Chính quyền có đạt được đúng mục đích ban đầu của lời kêu gọi hay là mục đích khác? Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.

Đây không gọi là một lập luận, vì nó chủ quan, chụp mũ, và tất nhiên, hoàn toàn vô căn cứ. Tác giả sử dụng bằng chứng nào để cho rằng tồn tại những gương mặt thích biểu tình, thích quấy rối? Cứ giả sử rằng có những nhân vật như thế, thì tác giả cũng phải làm một nhiệm vụ rất nặng nề: Chứng minh. Bằng chứng, bằng chứng và bằng chứng.

Gương mặt nào “có vấn đề” hay quấy rối, vi phạm pháp luật thì chính quyền cứ việc xử lý họ (nếu họ có hành vi như vậy). Không thể đưa ra một tình huống giả định để đánh giá xấu một hành động được tiến hành với mục đích tốt.

Ở đây tác giả cũng cần thận trọng để tránh lỗi ngụy biện “Spot Light” (Ánh đèn sân khấu) khi mặc định rằng tất cả các thành viên của một nhóm nào đó đều giống như những thành viên thu hút sự chú ý của truyền thông nhất. Tránh lỗi “Slippery Slope” (Cái dốc trơn) khi suy bừa từ một hiện tượng này sang một hiện tượng khác, không kèm theo căn cứ nào.

Cũng cần phải thừa nhận rằng, mọi cuộc biểu tình đều khó mà có cái gọi là “mục đích thuần nhất, trăm người như một”. Bản chất của xã hội loài người là đa nguyên, hay diễn đạt một cách nhẹ nhàng hơn, đa dạng về tinh thần. Không ai giống ai cả, và việc trong 100 người cùng tham gia một cuộc biểu tình với mục đích xác định trước là A, vẫn có thể có 10-20 người ngoài A còn có thêm mục đích B, hoặc chỉ có mục đích B. Phần đông đi biểu tình vì tinh thần dân tộc, vì yêu nước, vì ghét bá quyền Trung Quốc. Nhưng vẫn có thiểu số đi vì những lý do khác: đi để chụp ảnh, đi để quan sát, trải nghiệm, thậm chí không loại trừ việc đi… cho vui, mấy khi ở Việt Nam có dịp tụ tập đông người.

Và chúng ta đừng quên rằng cũng có những người muốn thu hút sự chú ý của dư luận đến vấn đề riêng của mình hoặc của tầng lớp nào đó trong xã hội, mà họ không có điều kiện lên tiếng ở những nơi khác. Do đó, họ buộc lòng phải tìm đến một sự kiện gây chú ý, để làm cho tiếng nói của mình được lắng nghe. Chúng ta có thể không thích cách họ “tận dụng”, “lợi dụng” biểu tình cho mục đích riêng, lợi ích riêng. Nhưng không thể chỉ trích, lên án họ, nhất là không thể coi họ như một loại người đáng ghét, phải cách ly khỏi các hoạt động xã hội, nơi tụ tập đông người. Có chăng, phải nhận thấy xã hội Việt Nam rất cần một cơ chế để mọi thành phần trong xã hội đều được cất lên tiếng nói. Đó là: tự do báo chí, tự do lập hội, tự do biểu tình, tự do tổ chức họp báo/ hội thảo/ sự kiện/ viết blog (có thể gọi chung là quyền tự do biểu đạt/thể hiện chính kiến).

“Thứ hai, kết thúc cái gọi là biểu tình, tuần hành ôn hòa, tôi lướt qua hàng chục trang web: nổi bật lên không phải là sự thỏa mãn của lòng yêu nước chính đáng mà là sự hả hê của những tổ chức, cá nhân khi đã tập hợp được một lượng người cần thiết xuống đường để cho thấy “Chính quyền, công an phải vất vả”, để cho thấy những tổ chức, cá nhân đó có thể hiệu triệu được mọi người, để có thể “tập dần thói quen phản kháng của người dân với chính quyền”.

Ở đây có một thực tế, là có những người biểu tình (không biết thuộc “phái” nào, nếu như có tồn tại cái gọi là “phái”) có lồng ghép nội dung bày tỏ sự bất mãn, hay nói cách khác, sự không đồng tình với chính sách ngoại giao của Nhà nước. Họ có thể cho rằng Nhà nước cư xử hèn nhát/ kém cỏi trước bá quyền Trung Quốc. Họ có thể đúng, hoặc sai, nhưng việc làm của họ - nếu diễn ra ôn hòa như cách họ đã làm - là không có gì sai cả, và không đáng bị đem ra bêu riếu. Họ có “hả hê”, khoái trá, thì cũng vẫn… chỉ là trên mạng, chứ họ chưa để xảy ra một vụ bạo loạn, xô xát, hay gây ra thiệt hại vật chất và tinh thần cho ai (chỉ trừ cho cơ quan công quyền, nếu có).

Cơ quan công quyền – cụ thể là công an – có thể ức chế, tức giận, điên tiết đấy, nhưng… vẫn phải chấp nhận. Nghe ra thì có vẻ như cơ quan công quyền phải chịu cái nhìn đầy khắt khe và định kiến từ dư luận xã hội, nhưng biết làm sao được, bởi vì đó là nguyên tắc; nguyên tắc ấy nói rằng công an - cảnh sát - an ninh điều tra bao giờ cũng phải là lực lượng gương mẫu, lực lượng đi đầu tuân thủ luật pháp trong xã hội, và luôn phải nhận phần khó, phần thiệt về mình trong quan hệ với nhân dân. Vì lẽ họ là lực lượng có đầy đủ sức mạnh và công cụ để trấn áp, vốn dĩ họ mạnh hơn hẳn nhân dân – nên họ… phải nhường dân. Không phải ngẫu nhiên mà Hồ Chủ tịch từng dạy công an: “Đối với nhân dân, phải kính trọng, lễ phép”.

Một ví dụ để so sánh: Có một tầng lớp trong xã hội hiện nay cũng bị cộng đồng mạng chỉ trích, lên án gay gắt, là giới báo chí, nhất là “đám phóng viên lá cải”. Các bạn nghĩ sao nếu các nhà báo cũng phản ứng tương tự với dân mạng như công an, tức là đánh, đạp mặt, bẻ tay, bắt bớ, gây khó dễ, gây sức ép buộc thôi việc, mất nhà trọ v.v.? (Hoạt động báo chí hiện nay ở Việt Nam cũng được xem như hoạt động công vụ, bằng chứng là có những nhà báo đã bị bắt vì tội “lạm dụng quyền hạn, chức vụ trong khi thi hành công vụ”). Nói rộng ra, các bạn nghĩ sao nếu trong xã hội, tồn tại những nhóm công dân được cho, và/hoặc tự cho mình quyền xâm phạm thân thể người khác, nhân danh “công vụ”?

“Những bài viết ở các trang web, blog, facebook miêu tả việc bắt bớ, đánh đập, đàn áp, tôn vinh những “ngọn cờ” với những thông tin “thêm mắm, dặm muối”, mô tả những chi tiết (qua lời kể, thậm chí là trí tưởng tượng phong phú của một ai đó) đầy rẫy trên mạng, từ đó những dòng phản hồi (conments) của một số phần tử mang tính bắc cầu (lấy chuyện biểu tình chống Trung Quốc nói sang chuyện chế độ hiện nay, lấy chuyện yêu nước để đả kích Chính quyền, Công an…) tiếp tục xuất hiện, càng nhiều, và cuối cùng kết luận chung của những bài viết này cho buổi sáng hôm nay là “…một chiến thắng của những công dân Việt Nam trên đường phố Sài Gòn, Hà Nội ngày hôm nay”. Bây giờ các bạn đã nhận thấy mục đích chính của những kẻ phát động biểu tình lúc này chưa? Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.

Nếu chính quyền có cách ứng xử thỏa đáng với biểu tình (không đàn áp, không gây khó dễ trong và sau biểu tình, không có những biểu hiện phản cảm như khênh người, xô đẩy, đạp mặt, thóa mạ…) thì không ai có thể xuyên tạc, vẽ rắn thêm chân được. Ở một đất nước bình thường, biểu tình là chuyện hết sức bình thường. Không ai bảo đi biểu tình là “chiến thắng” cả - điều đó chỉ có thể xảy ra ở một quốc gia mà quyền thể hiện ý nguyện công dân đã bị vi phạm tới mức trầm trọng.

Trong lần biểu tình này, những người biểu tình cũng không đề cập đến việc Trung Quốc tuyên bố mời thầu dầu khí như là nguyên nhân chính yếu để họ xuống đường phản đối. Với những người yêu nước, có tinh thần dân tộc chủ nghĩa, thì mục đích của họ là bảo vệ lợi ích quốc gia và phản đối việc một bá quyền láng giềng đe dọa làm thiệt hại lợi ích đó. Họ có thể bị lợi dụng (cứ giả sử như vậy), thì nhiệm vụ của chính quyền (nếu có) là ngăn chặn những hành vi lợi dụng (nếu các hành vi đó có màu sắc bạo lực, đe dọa sức khỏe, tính mạng công dân), chứ không phải… gộp tất cả vào một rọ, ngăn chặn tuốt, theo cái tư duy “cùng một công chặn”.

“Thứ ba, những “ngọn cờ” như Bùi Thị Minh Hằng, Kim Tiến, Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu, Huỳnh Công Thuận, Juse Lê Duy… nếu đủ tỉnh táo các bạn có thể nhận ra họ là ai và vì sao họ lại luôn hăng hái xuống đường biểu tình bất cứ lúc nào miễn có lý do nào đó. Những “ngọn cờ” ấy, nếu chịu khó tìm đọc trên các trang web (thậm chí là những trang web của các tổ chức phản động khác nhau ở hải ngoại) cũng có thể vạch trần bộ mặt thật của họ”.

Những người trên có thể đã nhiều lần xuống đường vì những lý do riêng (và rất có thể những lý do riêng ấy là đúng đắn), nhưng họ cũng có quyền xuống đường với mọi người vì những mối lo chung của đất nước, dân tộc. Hai việc này không mâu thuẫn, không loại trừ lẫn nhau. Nếu trong biểu tình, họ làm gì trái luật (kích động hằn thù dân tộc, kêu gọi bạo loạn…) thì chính quyền có thể đơn giản là cứ đối chiếu đúng theo luật pháp mà xử lý họ, như đã nói ở trên.

“Những khẩu hiệu, phát ngôn của họ sặc mùi đả kích chính quyền, đả kích chế độ nhưng lại mặc màu áo “bảo vệ biển đảo quê hương”. Chính vì thế, tôi không ngạc nhiên khi thấy những băng rôn kiểu “Hãy hành động xứng đáng tiền thuế của nhân dân”, “đoàn kết dân tộc, tôn giáo…” xuất hiện, thậm chí, tôi còn kinh bỉ kẻ đã viết băng rôn “với hình ảnh Ngọc Trinh mang dòng chữ “đầu hàng Trung Quốc thì cạp đất mà ăn à?”. Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.

Các khẩu hiệu trên cũng không có gì sai trái. Tùy quan niệm, mỗi người có thể thích hay không, nhưng ở đây không có sự vi phạm thuần phong mỹ tục hay là đi ngược lại bất cứ luật định nào.

Biểu ngữ “Hãy hành động xứng đáng với tiền thuế của dân” không hề sai, nó nêu lên một đòi hỏi hoàn toàn đúng và luôn luôn đúng: Chính quyền nào mà chẳng phải hành động xứng đáng với tiền thuế của dân? Riêng biểu ngữ có hình ảnh Ngọc Trinh, người duy nhất có quyền và có đủ tư cách lên tiếng phản đối là Ngọc Trinh, vì cô ấy không phát ngôn như thế. Mặc dù vậy, biểu tình – với mục đích cao nhất là đánh động dư luận, gây sự chú ý của Nhà nước và công luận tới một vấn đề cụ thể nào đó – là lúc để những người biểu tình có thể sử dụng mọi “chiêu trò” giống như marketing để thông điệp của họ được nổi bật. Nghĩa là: 
  • Họ có thể đi biểu tình nhiều lần, lặp đi lặp lại.
  • Họ có thể giơ cao những biểu ngữ kỳ cục nhất mà họ nghĩ ra được, thậm chí kể cả biểu ngữ nêu những điều có tính chất chân lý, luôn luôn đúng, như: “Mặt trời mọc đằng đông, lặn đằng tây”, “Chính quyền phải hành động xứng đáng với lá phiếu của người dân/ với tiền thuế của nhân dân”, v.v.
  • Họ có thể đến những địa điểm đông người chứng kiến nhất, vào những thời điểm có đông người tham dự/ quan sát nhất.
  • v.v.
Cũng cần hiểu thêm rằng, trong một xã hội, kể cả khi tất cả mọi người đều thấy hạnh phúc, yêu đời, hài lòng với cuộc sống, mà lại có một hoặc một số cá nhân cứ biểu tình hoặc viết báo, viết blog bày tỏ sự bất mãn, cứ chỉ trích chính quyền hèn kém khốn nạn nọ kia… thì những người xung quanh cũng cứ phải tôn trọng, không được phép khinh bỉ, bôi nhọ họ. Đó chính là biểu hiện của sự tôn trọng quyền tự do ngôn luận, vốn dĩ bao gồm cả quyền đồng ý lẫn quyền bất đồng, của đa số cũng như của thiểu số

“Thứ tư, tôi từ Trường Sa về. Suốt 16 ngày ở nơi đầu sóng, ngọn gió của Tổ quốc, tôi đủ kiến thức và sự tự tin để khẳng định với các bạn rằng: Việt Nam chúng ta đang làm rất tốt việc giữ gìn biển đảo quê hương. Chúng ta vẫn tiếp tục khai thác tài nguyên, khoáng sản, vẫn tiếp tục phát triển kinh tế biển để làm giàu cho Tổ quốc mà không có bất cứ kẻ ngang ngược nào có thể cản trở”.

Đây là lỗi ngụy biện “lạm dụng quyền lực” (Appeal to Authority). Nó là kết quả của tư duy sai lầm: Tôi (được) đi Trường Sa, vì vậy tôi có quyền phát ngôn về mọi chuyện liên quan tới Trường Sa, còn các vị không (được) đi Trường Sa thì… trật tự!

Câu này có thể đúng hoặc sai, vì tác giả không đưa ra bằng chứng nào ngoài tuyên bố chủ quan “tôi đủ kiến thức và sự tự tin để khẳng định”. Nhưng cứ giả sử câu ấy là đúng với thực tế khách quan (factually correct), thì nó lại chẳng ăn nhập gì với câu sau, hay nói đúng hơn, câu tiếp theo đây chẳng ăn nhập gì với nó:

“Vậy thì, thay vì xuống đường, đứng chung hàng ngũ với nhiều thành phần cơ hội, cải lương, phản động… các bạn trẻ nên dành sức lực ấy làm việc có ích cho tổ quốc”.

Việc Việt Nam làm rất tốt nhiệm vụ giữ gìn biển đảo quê hương thì liên quan gì đến việc một bộ phận người dân vẫn cứ xuống đường để biểu tình, nói lên tiếng nói của họ, phản đối Trung Quốc?

“Xét về mặt logic, chuyện Nhà nước lo về chủ quyền quốc gia và chuyện công dân đi biểu tình là hai chuyện khác nhau, không mâu thuẫn với nhau và không triệt tiêu lẫn nhau. Vì vậy chuyện Nhà nước lo không có nghĩa là công dân không được lo, càng không có nghĩa là công dân không được biểu tình. Và chuyện công dân đi biểu tình không có nghĩa là họ không tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước như nhiều người ngụy biện” (trích bài “Về chuyện đã có Đảng và Nhà nước lo” của nhà báo Trịnh Hữu Long).

Vấn đề xuyên suốt bài viết của tác giả này, cũng như rất nhiều bài khác phản đối các cuộc biểu tình, là đặt Nhà nước và người biểu tình trong thế đối lập nhau và thực hiện mọi suy luận trên tiền giả định đó. Đây là một tiền giả định sai lầm. Nếu đã sai ngay từ đầu như thế, các kết luận thực sự không còn ý nghĩa.

“Hãy học thật giỏi, hãy làm việc thật hăng say nhằm có nhiều điều kiện đóng góp công sức phát triển biển, đảo Việt Nam, hãy suy nghĩ cách nào đó để lính đảo bớt cực nhọc giúp họ vững tay súng, cách nào đó để ngư dân bớt khổ giúp họ yên tâm bám biển, hãy đóng góp những gì có thể khi Tổ quốc cần, như vậy chính là yêu nước”.

Đây là ngụy biện lớn nhất trong bài viết, và cũng rất đặc thù ở các bài viết khác cùng loại. “Dành sức lực ấy làm việc có ích cho Tổ quốc”, “học thật giỏi, hãy làm việc thật hăng say nhằm có nhiều điều kiện đóng góp công sức phát triển biển, đảo Việt Nam”, v.v… không hề mâu thuẫn hay có gì trái ngược với việc thể hiện lòng yêu nước thông qua biểu tình, vì không thiếu người biểu tình trong đời thường và công việc vẫn cống hiến hàng ngày cho đất nước, và bản thân hành động biểu tình của họ cũng đã là một sự cống hiến, thông qua việc ý thức được trách nhiệm công dân.

Lỗi lập luận này có tên gọi là Red Herring (Cá Trích Đỏ), là ngụy biện trong đó một chủ đề không liên quan được đưa ra để đánh lạc hướng chú ý khỏi vấn đề ban đầu. Chủ ý căn bản là để “chiến thắng” trong cuộc tranh luận bằng cách kéo sự chú ý của mọi người khỏi luận điểm đang bàn luận để chuyển sang một chủ đề khác.

“Xuống đường chung “chiến tuyến” với những kẻ cơ hội, góp phần giúp chúng đạt được mục đích hay là suy nghĩ chín chắn để có hành động phù hợp, các bạn hãy tự quyết định”.

Tác giả phạm lỗi ngụy biện “Khái quát hóa vội vã” (Hasty generalization). Không phải tất cả những người xuống đường đều là kẻ cơ hội. Không thể vì vài phần tử xấu (không rõ là ai, và tác giả cũng không có bằng chứng để buộc tội một cá nhân nào đó cụ thể là phần tử xấu) mà khái quát rằng cả một tập thể đều xấu, nhất là khi cái gọi là “tập thể” này hình thành mang tính tự phát, không có tổ chức, không có quan hệ chặt chẽ với nhau.

Ngoài ra, người yêu nước xuống đường không phải là để cùng chiến tuyến với những kẻ cơ hội (nếu có), mà chính đó là một suy nghĩ chín chắn để thể hiện chính kiến yêu nước của mình và thông qua đó, vạch trần bộ mặt những kẻ cơ hội (bất kể có đi biểu tình hay không.

***

Cái đáng lo ngại là một bài viết phạm nhiều ngụy biện (lỗi lập luận) như vậy mà lại có vẻ được nhiều cư dân mạng hưởng ứng, căn cứ số lần chia sẻ nó. Điều đó chứng tỏ rằng, một bộ phận – có lẽ khá đông đảo – cư dân mạng Việt Nam, nhất là các bạn trẻ, không có khái niệm về ngụy biện và không hiểu biết về kỹ năng tranh luận, văn hóa tranh luận tối thiểu.

Vượt ra ngoài bài viết này, nếu các bạn ủng hộ những nhận định mang tính thóa mạ, mạt sát người khác, thì còn đáng lo ngại hơn nữa: Bằng sự ủng hộ đó, các bạn đã thể hiện thái độ tấn công vào quyền tự do ngôn luận, nói rộng hơn là không tôn trọng con người – đồng bào của bạn, đồng loại của bạn.


Nhập ý kiến của bạn

  • Hình ảnh

Xem 46 ý kiến

  • atdeco
     Vượt ra ngoài bài viết này, nếu 
    các bạn ủng hộ những nhận định mang tính thóa mạ, mạt sát người khác, 
    thì còn đáng lo ngại hơn nữa: Bằng sự ủng hộ đó, các bạn đã thể hiện 

    thái độ tấn công vào quyền tự do ngôn luận, nói rộng hơn là không tôn 
    trọng con người – đồng bào của bạn, đồng loại của bạn.
    Đoan Trang---Ai tấn công trước vào quyền tự do ngôn luận ? ! Đơn giản  là có những  trường hợp "Đi với ma phải mặc áo giấy "  !Khi ta buộc miệng chửi thề ...[khi phẩn uất -bất bình về một chuyện bị áp đặt] thì đó là một phản xạ tự nhiên và có "trí thức " hay không không thành vấn đề !  vấn đề là nếu gặp "Ma" thì ta có mọi quyền để dập nó .Thế thôi !
  • Nthan
    bạn Đoang Trang viết những điều rõ ràng để chỉ lỗi ngụy biện của bài viết"Khi lòng yêu nước bị lơi dụng".Tuy nhiên cách hành văn của bài dài dòng làm độc giả khó lòng theo dõi tử đầu đến cuối. Nhưng ít ra tôi cũng thấy được thành ý của bạn khi chỉ ra cái đúng cái sai cho người đọc tỉnh táo nhận biết.
    Cảm ơn bạn
  • MT
    Tại sao CS lại huy động một lực lượng đông như vậy, từ Hà Nội, Huế cho đến Sài Gòn ? tưởng tượng vài người bao vây một người ở nhà riêng của họ và chưa nói đến lực lượng rào chắn nơi địa điểm biểu tình. Tại sao lại có một lực lượng đông như vậy (coi như đông hơn lực lượng đi biểu tình)
    Nói tóm lại, Việt Nam đang ở trong tình trạng quá nguy hiểm bởi tình báo Hoa Nam, những tên côn đồ hay xã hội đen, đã do tình báo Hoa Nam huy động và trả tiền, cộng thêm những tên bán linh hồn cho quỷ dữ, cũng đủ làm cho đất nước Việt Nam nằm trong hoang tàn rồi

    Tại sao, tụi nó bắt người vô tội vạ và vô pháp luật như vậy ở trên một nước gọi là "có pháp luật" ?
    Con người Việt Nam vốn thích ứng với hoàn cảnh mới, khi bước ra khỏi nước Việt Nam thì đâu cần nói tiếng Việt ? và vài thế hệ sau là quên gốc gác, vậy giữ lại chữ Việt Nam làm cái gì ? Trùm mền hết đi
    ...
     hiển thị thêm
  • gân gà
    Tôi đồng ý với tác giả bài viết 'Khi lòng yêu nước bị lợi dụng' với kiểu biểu tình như 'biểu tình tại nhà' của Trịnh Kim Tiến, Bùi Hằng hoặc biểu ngữ của Ngọc Trinh 'theo TQ cạp đất mà ăn' hoặc hình ảnh của các ông Lê Hiếu Đằng, Đổ Trung Quân, Huỳnh Tấn Mẩm..rồi cờ đỏ sao vàng, áo thun cờ đỏ sao vàng....giống như một trò hề. Biểu tình như vậy thì thà ở nhà đắp chiếu ngủ còn hơn. 
    Đúng ra, chúng ta nên hiểu ngược lại ý của tác giả, chẳng hạn "Thứ tư, tôi từ Trường Sa về. Suốt 16 ngày ở nơi đầu sóng, ngọn gió của Tổ quốc, tôi đủ kiến thức và sự tự tin để khẳng định với các bạn rằng: Việt Nam chúng ta đang làm rất tốt việc giữ gìn biển đảo quê hương. Chúng ta vẫn tiếp tục khai thác tài nguyên, khoáng sản, vẫn tiếp tục phát triển kinh tế biển để làm giàu cho Tổ quốc mà không có bất cứ kẻ ngang ngược nào có thể cản trở”. Ở đây, tác giả muốn nói, 'tôi thấy rất rõ ràng, TQ đang xâm chiếm...
    hiển thị thêm
  • Aotrangvn
      Đúng là VN ta "Bốn ngàn năm chưa bao giờ khuất phục ngoại xâm", nhưng 
    xin nhớ là Tiền nhân ta KHÔNG có theo chủ nghĩa Cộng Sản nên mới giử 
    nước được.Nay CSVN là đàn em yếu đuối nếu không muốn nói là nhu nhược 
    trước đàn anh CS Trung Quốc hùng mạnh. Anh lớn nói thì cùng chủ nghĩa 
    đàn em phải nghe. Việc mất nước đã thấy trước mắt. Vấn đề là Ai đem chủ 
    nghĩa CS vào VN.???
  • Changkho_thuychung12345632
      với những nhà báo lề đảng chuyên ăn tiền nói nịnh, thì với chúng làm gì có ai là đồng bào của chúng,vơi lũ người này chúng ta không cần tôn trọng chúng,bởi chúng có tôn trong ai đâu,mà chúng ta phải tôn trong chúng,với loại người  hám tiền nói nịnh phại gọi chúng bàng thằng,con mới đúng nghĩa./.
  • Anh Nguyen
    Hình ảnh Ngọc Trinh mang dòng chữ “đầu hàng Trung Quốc thì cạp đất mà ăn à?” đã khiến tác giả bài "Khi lòng yêu nước bị lợi dụng" cảm thấy tức giận và khinh bỉ bởi vì người này cảm thấybị đánh trúng chỗ hiểm là đã trót nhận lời quy thuận làm tay sai cho giặc cướp Cộng sản Trung Hoa. Những người đi biểu tình là những người dân chăm chỉ chứ không phải là một đám ăn không ngồi rồi như những đầy tớ của dân rất đông và vô cùng nguy hiểm. Chính phủ đương nhiệm Việt Nam không những không biết xấu hổ với những người dân quân cán chính Phi Luật Tân - Philippines đồng lòng lên tiếng và ra tay ngăn chặn bàn tay tham lam của tập đoàn tội phạm đang được bố già Hồ Cẩm Đào lãnh đạo mà còn ra lệnh cho tay chân viết bài đả kích cho rằng đó là việc tự cắt đừong cầu hoà với Trung Quốc rồi bây giờ vu khống và bôi nhọ những người Việt yêu nước xuống đường biểu tình.Những kẻ ra lệnh viết đăng những bài báo vu khống...
    hiển thị thêm
  • DanSaigon
    Vấn đề là ở cái đầu. Khi người ta đã bị nhồi sọ quá lâu, người ta không còn biết hay thậm chí từ chối tư duy độc lập. Chế độ bao cấp trong đời sống đã tạm lùi bước nhưng nạn bao cấp trong tư tưởng còn lâu mới cởi bỏ được. Bao nhiêu năm qua, người dân Việt vẫn mang tư tưởng là người dân phải xin nhà nước để được ban bố những quyền lợi, những đặc ân. May ra có thành phần trẻ du học từ ngoài về thấy ra những tiện ích công cộng là quyền lợi tối thiểu của mỗi người dân. Nay thì có một lớp người trẻ đã hiểu rằng chúng ta không cần xin, không cần ai cho nhưng vẫn được quyền yêu nước. Nhà nước có việc của nhà nước, dân có việc của dân. Nhà nước cứ việc đấu tranh theo biện pháp của nhà nước nhưng hãy để người dân bày tỏ tình cảm yêu ghét của mình. Làm sao bắt họ yêu được những kẻ chưa bao giờ từ bỏ tham vọng xâm lăng từ nhiều ngàn năm nay? Tại sao cứ dạy mọi người phải...
    hiển thị thêm
  • Lựu đạn
    Cái gọi là Đoàn TNCSHCM thực ra chỉ là bọn tay sai vừa ngu dốt vừa mù quáng của đảng cộng sản bán nước. Thanh niên Việt Nam có lương tri và chí khí không bao giờ vào cái tổ chức tay sai này !!! Chủ nó bán nước thì nó phải phụ họa thôi !
  • Minhtung
    các Bác yên tâm, mọi người không ngu đâu, bọn nó tự share với nhau thôi.
  • Nhan_nhin
    Bài viết của tác giả rất xúc tích,Hay lắm! Chỉ cần vài nhận định đanh thép mà lật ngay ra được cái mặt trái của kẻ đã đánh mất chính mình,xu nịnh là đặc tính đã trở thành cố tật của họ.Cảm ơn Đoan Trang.Rất mong được đọc những bài viết sau nữa.
  • Dân Việt
    CÁC BÁC ƠI cải nhau với bọn bồi bút mạt hạng ,và chế độ (cs) ĐỤC KHOÉT này  trên mạng làm chi hoài công -có chăng nếu họ chấp nhận một cuôc tranh luận live trên truyền hình thật công bằng về mọi vấn đề cũa đất nuớc VN hiện nay thì chắc chắn là họ sẽ thua ,cho dù chĩ với tôi là người mói bắt đâu biết về tự do ,bình đẵng .và tôi tin là chế độ ko bao giờ dám làm như vậy ,vì điều đo đồng nghĩa với sự thua thiệt về công  lý,nhân cách  cũa chế độ đục khoét này .
  • Lê Cửu Long
    Đọc hết bài viết dài của bạn Đoan Trang, tôi đoán là bạn không ưa gì cách hành xử của bọn tà quyền csvn hiện nay . Nhưng đọc đến câu " không phải ngẫu nhiên mà Hồ chủ Tịch từng dạy công an" , tôi ngẩn cả người, giống như đang nhai cơm mà gặp phải sạn. Bạn biết rằng, cái đám lưu manh mạt hạng : trọng sang hùng dũng , đã , đang và sẽ gây ra vô vàn tội ác đối với dân tộc VN, không phải bọn chúng từ trên trời rơi xuống, hoặc từ lỗ nẻ chui lên, mà là hệ quả sai lầm liên tục của cs từ năm 1930 đến nay.
     Tôi nhắc cho bạn nhớ "NGUYỄN SINH CUNG LÀ NGUYÊN NHÂN CỦA MỌI NGUYÊN NHÂN" . Chừng nào mà trong đầu bạn vẫn còn trịnh trọng xưng hô "hồ chủ tịch" , "bác hồ" mà viết bài đã kích cs, đăng trên DLB , thì bạn chỉ mất công, mất thời gian mà không có kết quả gì - vì chẳng có ai tin bạn cả. Tốt nhất là bạn nên viết cho báo lề đảng.
  • Luy Thep
    Vâng, tôi lợi dụng lòng yêu nước để được yêu nước. Điều đó có kỳ cục lắm không. Tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi phải lợi dụng lòng yêu nước của chính mình. Trải qua ngàn năm nô lệ giặc tàu, ông cha ta đã lợi dụng lòng yêu nước ấy để giữ vững giang sơn, không để mất đi 1 tấc đấc của tiền nhân. Hàng chục, hàng trăm chiến sỹ ngã xuống giữa Hoàng Sa và Trường Sa vì chống giặc tàu cũng chỉ vì "lợi dụng lòng yêu nước" đó. Khi đi biểu tình, đúng! Tôi rất hồ hỡi. Cảm giác lúc ấy à, tôi nhớ khi cha đèo tôi chạy ngang dinh Tổng Thống và rẽ vào quảng trường, tôi lật đật nhảy xuống khi xe chưa dừng hẳn, suýt chút cha ngã xe. Cha bảo tôi từ từ, bình tĩnh...Chân tôi run, lòng tôi run lên vì vui sướng. Tôi nhìn khắp lượt, tôi đánh giá thầm trong những nhóm người ngồi riêng lẻ kia ai là người yêu nước. Ban đầu, tôi không quan tâm đến lực lượng chống lại nhân dân nhưng vì họ quá nhiều già, trẻ, lớn, bé đều...
    hiển thị thêm
  • Dân Việt
    Có những kẻ vì miếng ăn nên không biết nghĩ. Bạn ĐT bức xút rất tốt nhưng nói làm gì những kẻ chỉ biết gục đầu xuống máng
  • anhhungqt
    Biểu tình phản đối Trung cộng ngang ngược, xâm phạm lãnh hải của Việt nam , giới lãnh đạo và các thành phần ăn theo bổng lộc chế độ lu loa : LỢI DỤNG LÒNG YÊU NƯỚC.
    Các phản biện về THAM NHŨNG lan tràn làm cho kinh tế nước nhà ngày càng kiệt quệ, đời sống nhân dân ngày càng khó khăn , chúng lu loa : LỢI DỤNG "TỰ DO XHCN" xâm phạm lợi ích NHÀ NƯỚC XHCN.
    Các góp ý, đề xuất của các nhân sĩ, trí thức và nhân dân trước các hành động lạm quyền ngày càng tăng của giới lãnh đạo làm cho mất hết tính chính danh của một nhà nước tự xưng là "của dân , do dân, vì dân" thì chúng lu loa và chụp cái mũ : LỢI DỤNG sự SAI "tạm thời" của chế độ để kêu gọi lật đổ "nhà nước pháp quyền XHCN".
    Ôi, chế độ độc tài thường đi kèm THAM NHŨNG, DÔI TRÁ và NGỤY BIỆN 
  • Suối Vàng
    Những kẻ chuyên làm chuyện lợi dụng luôn nghĩ việc làm của người khác là lợi dụng ... Đó chính là suy bụng ta ra bụng người, hành vi của kẻ vừa ăn cắp vừa la làng !
  • quangha35 quangha352
      Làm sao Dân tộc chúng ta cứ phải tin vào một bộ phận cai trị đất nước hô hào suông . Điển hình là vụ Đoàn văn Vươn ( Tiên Lãng -Hải Phòng )Thủ tướng yêu câu giải quyết dút điểm trước tháng 6 nhưng bây giờ đã là tháng 7 ? Vậy tháng 6 là tháng 6 nào đây ...?
      Vụ Văn giang - Cứ thấy người Dân đi tới đi lui , ăn chực nằm chờ nào thấy ai giải quyết 
      Khi cả Đất nước đang rơi vào thảm họa mà cũng chẳng ai hay
      Im lặng  -  Chỉ là cái cớ cho bọn Tham nhũng hoành hành
      Đã đến lúc sự chụi đựng vượt quá giới hạn
      Ổn định xã hội là lời biện minh giả tạo cho sự thối nát của xã hội mà thôi
      Chống tham nhũng sao càng hô Tham nhũng càng mạnh 
      Chỉnh đốn sao càng chỉnh càng nguy nan..................................
  • MEOMEO
    ĐÚNG LÀ PHẢN BIỆN CỦA PHE " DÂN CHỦ" GHÊ GHỚM THIỆT. CÓ 1 BÀI NOTES TRÊN MẠNG XÃ HỘI THÔI CŨNG ĐEM RA PHÂN TÍCH, BÌNH LUẬN.  MÌNH THẤY LƯỢT LIKE CỦA NÓ TRÊN MẠNG XÃ HỘI TỚI MẤY CHỤC NGHÌN MEM. NHƯ TÁC GIẢ VIẾT THÌ NHỮNG NGƯỜI LIKE LÀ "không có khái niệm về ngụy biện và không hiểu biết về kỹ năng tranh 
    luận, văn hóa tranh luận tối thiểu." MẤY BÁC ĐANG QUY CHỤP ĐÂY MÀ!!
  • YVN
    Đúng là trống rỗng kêu to các bác ạ ?chính MEOMEO là kẽ ;'ko có khái niệm về ngụy biện và ko hiểu biết về kỹ năng   tranh   luận ,văn hóa ,tranh luận tối thiểu ?(ko hiểu thằng này muốn nói cái gì ) bó tay chấm com luôn ?biết chết liền !!
  • Vem
    Vẹm ơi đừng sủa nữa !
  • An Nam
    "Họ có thể bị lợi dụng (cứ giả sử như vậy), thì nhiệm vụ của chính quyền
    (nếu có) là ngăn chặn những hành vi lợi dụng (nếu các hành vi đó có màu sắc bạo

    lực, đe dọa sức khỏe, tính mạng công dân), chứ không phải… gộp tất cả vào một
    rọ, ngăn chặn tuốt, theo cái tư duy “cùng một công chặn”. (trích)
    Đấy, chính tác giả cũng đồng ý là chính quyền nên ngăn chặn những hành vi lợi dung ấy. Thế là khi ngăn chặn những người ấy thì những người lợi dụng khác chụp hình thêm mắm dặm muối vào rồi quăng lên mạng. Nếu mà đánh đồng tất cả những người biểu tình là những người cơ hội thì hơi quá thật. Có tham gia rồi mới biết, những người ăn tiền ngoại quốc tranh thủ nhanh lắm. Bất cứ những hành động vô tình hay cố ý nào cũng được chộp lại, edit ra nhiều version, chặt đầu, chặt đuôi rồi quăng lên cho thiên hạ bình loạn
    Chính tác giả cũng nói là cần phải có bằng chứng, bằng chứng... Thế, việc chính quyền VN có bán nước hay không...
    hiển thị thêm
  • Dân Đọc Báo
    Bạn đặt vấn đề bằng chứng đối với:
    1) Những người bị nhà cầm quyền trấn áp, bắt giữ bằng cách này hay cách khác để ngăn chặn họ tham gia biểu tình thể hiện lòng yêu nước mà theo bạn họ đã vi phạm pháp luật, ăn tiền ngoại quốc. Xin bạn vui lòng trưng ra bằng chứng. Chắc chắn bạn chẳng thể. Phải vậy không ?
    Nếu đã có bằng chứng vi phạm thì chẳng dễ gì nhà cầm quyền lại phải muối mặt thả họ ra.
    2) Việc bán nước của đcsVN:
    a) Công hàm của Phạm văn Đồng vẫn còn trên giấy trắng mực đen,
    b) Hiệp uớc biên giới năm 1989 (vẫn còn dấu nhẹm) mà một phần thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, ... đã không còn thuộc VN,
    c) Hiệp ước Biển Đông 2000 (vẫn còn dấu nhẹm) đã gây khổ ải cho biết bao ngư dân bị bắt bớ, bị tước đoạt ngư cụ, thuyền bè, bị đánh đập và phải nộp tiền phạt khi hành nghề trên vùng biển của mình,
    d) Tây Nguyên đã là vùng tự trị của TC, khai thác bô xịt,
    e) Rừng đầu...
    hiển thị thêm
  • Luongtangchi
    Chúng ta đang sống ở đất nước nào vậy!? Chẳng lẽ có miệng ăn không có miệng nói.!
    Có chắc mọi việc CP đều làm tốt hết không? Điều này riêng tôi khẳng định là không rồi, vì nếu làm tốt thì chẳng có MPU 18, Vinashine, Vinaline chẳng có Văn Giang, Tiên Lãng.
    Biểu tình là quan điểm là chính kiến là lòng yêu nước của tất cả mọi công dân. Nhà nước không thể nói thay cho họ được, hơn nữa khi mà lòng tin của ngươi dân đối với nhà nước đã không còn tràn đầy thì việc dân tự biểu thị tâm trạng của mình là chuyện đương nhiên.

    Đừng có nghĩ biểu tình là khuấy rối, khi tình hình căng thẳng với TQ như vậy mà không ai quan tâm không ai biểu tình thì phải hiểu ngày cáo chung của đất nước đã điểm. Chúng ta luôn tự hào là chống Pháp, chống Mỹ nay dầu sôi lửa bỏng chống TQ là tự nhiên của truyền thống sao lại ngăn cản.
    Ngày xưa điều kiện khó khăn hơn còn dám chống nay thuận tien hơn tai sao lại không !!!???
    Vì cài gì? Khi mà...
    hiển thị thêm
  • Tư Lù SG
    Rất thuyết phục. Đọc bài này đầu óc cũng "sáng" thêm được nhiều điểm. Cám ơn tác giả Đoan Trang!
  • nguyen viet
    Tàu lên tiếng chống nhân dân ta biểu tình bảo vệ chủ quyền đất nước, cũng như phản đối quốc hội
    thông qua luật biển - tuyên bố Trupwfng Sa, Hoang Sa là của VN. Như thế nói gi thi nói biểu tình là đúng đắn.
    Nhưng chinh cái loa của đảng - cũng biết điều là chỉ sử dụng loa truyền hình và báo Hà Nội, lại ngang 
    ngược  bảo : biểu tình làm khó cho đường lối đối ngoại của Đảng " vì đảng đã cúi đầu trước dảng tàu rôi mà.
  • Westlife23111981
    Biểu tình mình nói với nhau
    Chứ đâu có đến bọn Tầu nó nghe
    Mấy anh , chị , trẻ tò te
    Nghe ai xúi bậy le ve biểu tình
      Có giỏi thì hãy liều mình
      Đi qua Trung Cộng biểu tình thử coi
      Muôn năm gìn giữ giống nòi
      Việt Nam vẫn cứ muôn đời Việt Nam
  • ABC
    Muôn năm gìn giữ giống nòi hán phải không CAM ?
  • hư cả lủ
    Cái tội làm ngu dân gần 1 thế kỷ cũng như sử dụng, mua chuộc, dùng công an/côn đồ trị và luật rừng để khủng bố, đàn áp làm cho dân sợ không dám nói thật, tố cáo tiêu cực, tham nhũng là một trong những tội ác lớn nhất, khó thể tha thứ nhất của CSVN.
  • Emchalu
    Nói trắng ra như vầy,hệ thống nhà nước XHCN không chấp nhận biểu tình như vầy .
    Nếu cần nhà nước ta sẽ huy động hàng chục ngàn thanh niên mít tinh,biểu tình.
    Các bạn không được Tây hóa mà phải tuân thủ hệ thống XHCN vô địch bách chiến bách thắng.
    Ta đã có người anh em XHCN TQ thì còn gì bằng hơn.
    Trọng Lú.
  • Ngot
    Theo quan điểm của mình bạn Đoanh Trang không cần phải viết đả kích lại bài viết của bọn VẸM con đó, vì bọn chúng rất bảo thủ, trong mắt bọn chúng thì cứ nghĩ mình thông thái lắm, bác hồ anh minh thần võ, đảng ta sáng suốt thôi, ngoài ra chúng chả biết cái gì cả. Đôi khi đó là bài viết của một tên CA hay 1 tên nhà báo bồi bút nào đó. 
    Đối với chúng yêu Tổ quốc thì phải gắn liền với yêu XHCN và yêu bác hồ ... TỞM !
  • Hóng Hớt
    Bài viết hay , cảm ơn chị Đoan Trang .
    Con gái chúng mình cũng lý luận sắc bén chứ bộ .
  • Xuân Lộc
    Cảm ơn tác giả bài viết Đoan Trang, bạn đã viết một bài phản biện vô cùng sắc bén và rất thuyết phục để vạch ra những kiểu "lập luận con cua" mà lâu nay chúng ta thường thấy xuất hiện trên vô số tờ báo do Đảng chỉ đạo. Cũng dễ hiểu thôi, bởi vì những bài viết đó là do những người tốt nghiệp phổ thông ở những trường như  trường Đồi Ngô, sau đó là thi rớt đại học và mua bằng giả để xài thì không có chi là lạ cả.
  • Nỗi buồn dân tộc
    Sự ủng hộ của các bạn trẻ với bài viết có sự dàn dựng lý luận "công phu" trên facebook, âu cũng là lẽ tự nhiên, riêng tôi không "phê phán" các bạn trẻ, tôi nhìn thấy trong các bạn đều toát lên sự thuần khiết mong muốn góp sức cho một xã hội tốt đẹp, sự thuần khiết đó như những hạt giống tốt, nhưng nếu gặp mảnh đất xấu thì sẽ thui chột và không góp quả được cho đời!
    Vô tư mà nói thì "việc tạo nên những tiên đề" để phục vụ ý đồ chính trị đã là một sở trường của xã hội cộng sản VN, những "hộp đường" mang trong lòng thuốc độc sẽ được CSVN tận dụng tối đa nhưng chung qui lại đều nhằm làm thui chột những tư tưởng không tin vào đảng vì họ mặc định "Đảng là đúng đắn là trí tuệ" (!), với tôi, tôi cũng đã gặp không ít những luận điệu mà tôi gọi là "sặc mùi tuyên giáo"!
    Qua bài viết trên, tôi mong Tác giả sẽ có nhiều bài nói rõ và thiết thực hơn về các "đòn phép" mang đầy tính ngụy...
    hiển thị thêm
  • Tranmanhquang17967
    Tôi không biết Đoan Trang là ai, nhưng đọc bài viết này chỉ thấy một mớ lý luận hổ lốn che đậy, ngụy tạo bởi một số từ ngữ, trích dẫn, lập luận lung tung của một người cứ nghĩ mình giỏi, mình biết mà thôi
  • DanSaigon
    Có những lý luận không phải dễ mà nhìn thấy. Người đọc cần có chút đầu óc mới hiểu được cách người viết dẩn dắt từ một tiền đề để đi đến kết luận. Vì vậy có người cho là những lý luận hổ lốn vì thực chất họ không đủ trình độ để hiểu những lý luận đó. Khi ta muốn tìm thì cây kim trong đống rơm cũng có cách tìm ra nhưng khi không muốn thấy thì con voi sờ sờ trước mắt cũng có thể không thấy. Xin quí bạn đưngf vội cho là 17967 là ngu chỉ vì người ta không có đủ trình độ và tư duy để nắm bắt hay vì những dữ kiện đưa ra nằm ngoài phạm vi xử lý của một hệ thống lập trình thế hệ thứ nhất.
  • la lo
    Mò vào đến đây để đọc và comment mà không biết Đoan Trang là ai thì đúng là thứ ngu không thể cải tạo !
  • BuNa57
    Tranmanhquang17967: 1/ Đã thấy dân Hongkong biểu tình chống TQ chưa (đúng vào ngày 01/7/2012) ? 2/ Những người nữ, chân yếu tay mềm như HTV, BH...bị khủng bố, bức hiếp, trong khi biết bao nhiêu người khác ở HN, TPHCM tham gia không bị gì cả ? 3/ Cũng như 17967, mình không thích lập luận lung tung. Sự thật là: CA cá tỉnh và TP HCM đã làm công việc của nhà nước TQ trên đất nước này: đánh đập, bắt bớ, làm nhục, hại cho thân tàn ma dại những người Việt (mới chỉ tỏ ý) phản đối chống lại sự bành trơớng của chúng. 4/ Nếu 17967 ngăn được việc đâm tàu bè, bắt, giết ngư dân VN, chống xâm lấn lãnh hải có hiệu quả thì dân tôi đã không biểu tình để bị truy sát, bức hại. Chúng tôi sẽ chí thú làm ăn, học hành vui chơi như bạn muốn. Đảng, Nhà nước và chính bạn 17967, đã làm gì ngoài cái việc giao cho ông Lê Thanh Nghị nhai lại mãi một câu? 5/Sự kiện dân Hongkong biểu tình chống TQ, đông nhung nhúc, còn ngày 01/7 ở HN, TPHCM lèo tèo có mấy người, ai sẽ trao huy chương cho CA đây? Hành sử với Bùi Hằng, Huỳnh...
    hiển thị thêm
  • Khach
    Lý luận nào hổ lốn, lập luận nào lung tung xin bạn đưa ra để mọi người cùng học hỏi.
  • BopCam
    You không biết Đoan Trang là ai ! Còn tôi thì biết rõ Tranmanhquang17967 là CAM .
  • Lite_breeze

    Khi lòng yêu nước bị đè bẹp!
    Hiện tại  đang xảy ra ở cái nước có tên xã hội chủ nghĩa cho đảng cộng sản.
  • Em La Lu
    Cha đẻ của Ngụy Biện của  Nói Láo, Nói Xạo là ai thì Đoan Trang đã rành quá đi mà !.
    Hãy chỉ thẳng tay vào mặt nó, và đó chính là cái Đảng Ma Quỹ đang lộng hành ở VN: Đảng CSVN.
    Tội đồ lớn của nó là:
    "Đần độn hóa dân tộc",Và "Lưu Manh Hóa lãnh Đạo"
    Nên Ngụy Biện, Nói láo, Nói Xạo là chuyện chúng phải làm thôi!. Chúng ta đã lỡ Ngu, lỡ dốt thì phải chấp nhận cái hậu quả của nó thôi!
  • Bieutinh
    Sáng nay , đọc tin này , phát bịnh !!! ( bao Tuoi tre )
    Thứ Năm, 05/07/2012, 07:16 (GMT+7)
    Một thanh niên bị đánh tại trụ sở công an
    TT - Gia đình anh Hoàng Văn Hậu (31 tuổi, Tân Thành, 
    Dương Kinh, Hải Phòng) vừa có đơn tố cáo gửi Bộ Công an, Công an thành 
    phố Hải Phòng về việc anh Hậu bị một số cán bộ Công an phường Tân Thành 
    đánh đập vào đêm 2-7.Cứ vậy hoài , luật pháp là cái quái gì ở nước VN ? 
  • Rác
    Nói cho ai nghe ? Chính phủ ? Cơ quan truyền thông -báo chí nhà nước chính họ là kẻ nguỵ biện đổ tội cho biểu tình lợi dụng lòng yêu nước ; họ biết thừa như vậy .
    Họ nói họ nghe ; mình nói mình nghe .
  • Dân Đọc BáoThu gọn lại
    Trích: "Họ nói họ nghe; mình nói mình nghe."
    Bạn nhật xét không sai nhưng chưa hoàn toàn đúng.
    Hy vọng bạn hiểu giữa Họ và Mình còn đại đa số quần chúng thầm lặng cần được tranh thủ.
    Chính vì thế, những bài phản biện như của Đoan Trang là điều tối cần thiết để đại bộ phân quần chúng không bị lừa bịp bởi báo, đài, ... của đảng.

Không có nhận xét nào: