Một con người, dù tài giỏi đến đâu, cũng không đáng để làm đề tài tranh cãi liên miên cho cả thiên hạ. Nhưng khi cách hiểu về một con người, kể cả người bình thường nhất, liên quan đến vấn đề nhận thức về xã hội, thì sự tranh cãi là cần thiết. Đó là lý do xảy ra những cuộc tranh cãi kéo dài liên quan đến cái tên Ngô Bảo Châu, chứ không hẳn vì cái tầm lớn lao của anh ta.Về Ngô Bảo Châu, đa số những người quan tâm đến thời cuộc đều nhận thấy sự tha hóa của anh ta đang diễn ra từng ngày. Và nếu không nhận ra điều đó thì cũng khó hiểu đúng nhiều vấn đề xã hội khác.
Cách đây 2 năm, Ngô Bảo Châu, người đã nhiều năm được hít thở không khí tự do ở một trung tâm đẻ ra những tư tưởng dân chủ, đã nhận ra sự tùy tiện và những mưu đồ nguy hiểm của giới cầm quyền VN. Và để thể hiện nhận thức cũng như sự chính trực của mình, anh ta đã lên tiếng phản đối việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Lúc đó, những người yêu tự do dân chủ đã thấy ở anh ta một con người không chỉ có tài cao mà còn biết lo lắng cho vận mệnh của dân tộc.
Nhưng khi con người về bản chất không phải là người phi vụ lợi thì bả danh lợi dễ dàng làm họ thay đổi cách cư xử. Ngay sau khi được nhà cầm quyền tôn vinh và ban tặng lợi ích vật chất, giáo sư họ Ngô đã lập tức đổi giọng. Nhưng anh ta thừa hiểu rằng nếu nói hẳn theo giọng nhà cầm quyền thì anh ta sẽ hứng chịu sự khinh miệt, nên, với đầu óc lúc nào cũng tính toán cân đong đo đếm của mình, anh ta đã nói nước đôi, kiểu như đứng giữa – không, đúng hơn là tỏ ra đứng trên! Khi được hỏi anh ta đi bên ‘lề’ nào, anh ta đã nói cái câu mà nhiều người còn nhớ: “Bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do.” Thật quá ngạo mạn!
Do quá say sưa với ý nghĩ rằng anh ta đã đem lại niềm vinh quang tột đỉnh cho dân tộc, nhiều người đã cố tình không chịu hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói này. Anh ta đã gọi những người có ý thức chống lại cường quyền là những ‘con cừu’. Một sự miệt thị không thể nào tha thứ.
Nhà văn Đào Hiếu là một trong những người đầu tiên nhận ra giọng điệu miệt thị này. Trong một comment nào đó, ông đã nhắc nhở họ Ngô lưu ý về cái kiểu ‘tự do’ nhảy từ lề này sang lề khác.
Do cơn khát muốn được thể hiện mình như một nhân cách siêu đẳng và một trí tuệ hoàn hảo, đồng thời muốn được mọi tầng lớp và cả hậu thế tôn vinh, họ Ngô đã lên tiếng răn dạy những tên quan tòa xử vụ Cù Huy Hà Vũ, ‘nhắc nhở’ bọn này không nên ‘cẩu thả’ và tỏ ý ‘khen’ Hà Vũ, với kiểu hạ cố làm cho người ‘được khen’ thực ra bị hạ thấp. Đến khi đó thì Đào Hiếu, với cái ‘khứu giác’ nhạy bén và bầu máu nóng của mình đã không ngần ngại chỉ ra huỵch toẹt ‘cái mùi cơ hội’ của họ Ngô. Tiếp sau ông, hàng ngàn cư dân mạng đã trút tức giận lên Châu, làm anh ta tối tăm mặt mũi, cuối cùng phải đóng blog riêng.
Tuy đóng blog, nhưng Châu không đóng kín nổi cái bình đựng sự tự tôn và sự thỏa mãn ghê gớm về thành tích của mình. Cho nên, trong một lần trả lời phỏng vấn về “trí thức và phản biện xã hội”, Châu lại giở giọng ngạo mạn. Mặc dù thừa nhận vai trò của phản biện (cái này thì chính kẻ ghét phản biện nhất là Nguyễn Tấn Dũng cũng nói được!), Châu đã giễu cợt những người coi phản biện là việc mà trí thức chân chính cần làm, bằng một câu mỉa mai: Đến bao giờ chúng ta mới thôi thi đua để được phong hàm “trí thức”?”
Đỉnh điểm của sự miệt thị đối với những người coi trọng phản biện là bức thư Châu gửi ‘bọ’ Lập. Với lối xưng hô ‘bọ’ với ‘em’, Châu tỏ ra mềm mỏng để làm cho người đọc blog của Nguyễn Quang Lập khó nhận ra sự mỉa mai và sự khinh thị. Tuy nhiên, Châu thừa biết Nguyễn Quang Lập dễ dàng nhận ra sự mỉa mai đó, và đó chính là ý đồ của Châu: hạ nhục Lập và những người bạn của Lập.
“Bọ rút kinh nghiêm thôi không chế tạo ra những cơn bão trong cốc thủy tinh nữa bọ nhé. Vui thì vui rồi, nhưng đợi một tuần nữa nhìn lại mà xem, sẽ thấy nó thảm lắm bọ ạ.”
Gọi những gì Nguyễn Quang Lập và những người bạn của ông đang cố gắng làm để nhân dân nhận ra chân tướng của những kẻ đang hãm hại họ là “những cơn bão trong cốc thủy tinh”, Châu đã và đang thóa mạ họ đến tận cùng. Cái từ “thảm lắm” ở cuối câu còn có ý nhân danh quyền lực để ‘cảnh cáo’ họ nữa. Châu và những người như Châu có thể bảo đây là suy diễn, nhưng chỉ người ngu mới không nhận ra điều đó. Mà chính Châu cũng muốn cho người đọc suy diễn như vậy.
Sắp tới, khi đã bắt đầu tận hưởng những ân sủng từ nhà cầm quyền, Châu sẽ im hẳn, không nói về các vấn đề xã hội nữa hoặc sẽ ca ngợi nhà cầm quyền đã tạo điều kiện cho phát triển khoa học. Bằng cách đó, Châu sẽ chứng minh với nhà cầm quyền sự trung thành của mình, và quay hẳn lưng về phía những người tâm huyết với vận mệnh dân tộc.
Cần nói rằng những công trình nghiên cứu như của giáo sư Châu chẳng liên quan gì đến quyền lợi của nhân dân. Ai đó có thể cho rằng thái độ không coi trọng những nghiên cứu như vậy là thái độ thực dụng, chỉ lấy miếng ăn làm trọng. Nhưng xin nói rằng đừng cố tưởng tượng ra những lợi ích của việc nghiên cứu đó. Cùng lắm nó cũng chỉ giải tỏa được sự tò mò của mọi người như kiểu giải quyết “bài toán 4 màu” mà thôi. Chẳng lẽ không giải được bài toán này thì người ta không thể tô màu bản đồ? (Nó không có ứng dụng như những nghiên cứu về phép tính vi phân – tích phân ở những thế kỷ trước, hay lý thuyết toán tử ở thế kỷ 20.)
Và với những người cho rằng Ngô Bảo Châu đã làm rạng danh non sông thì tôi khuyên rằng: hãy đi ra nước ngoài, hỏi những người dân đi trên đường phố xem họ có biết Ngô Bảo Châu là ai không. Tôi tin rằng số người biết chiếm không tới 1 trên 100 ngàn!
Hãy nhận diện cho rõ tất cả những kẻ ôm chân nhà cầm quyền, kẻ thù của nhân dân!
TRẦN NAM CHẤN
This entry was posted in Trần Nam Chấn. Bookmark the permalink.
HÀ NỘI là ải địa đầu củaTRUNG CỘNG ,nơi mà cái vòi cuả cộng sản vươn ra chiếm lĩnh ĐÔNG NAM Á ,vì vậy ,trước hết Hồ chí Minh phải chiếm miền nam VN với bất cứ giá nào ,kể cả đến người việt cuối cùng ,và giờ đây ,là lúc trung cộng ,đủ mạnh để chiếm lấy biển đông ,đồng thời thôn tính ĐÔNG NAM Á ,trong năm nay ,không có sự lưạ chọn nào khác, việt gian cộng sản theo đàn anh trung cộng, đi nhuộm đỏ thế giới ,mặc kệ phía bên kia ,mỹ ra sức ngăn cản như thời VIỆT NAM CỘNG HOÀ
Đoàn văn Vươn tuy không có bằng cấp nổi tiếng ,nhưng thân cô thế cô ,đã chặn được sóng biển ,bồi đắp giang san ,tạo cho sơn hà vài chục hecta đất bồi ,trồng lương thực ,nuôi hải sản ,tạo công ăn việc làm cho một số đồng bào lập nghiệp ,kết quả thấy trước mắt ,đáng cho đời khâm phục ,thương yêu
Thế còn chúng ta ,tai to mặt lớn ,xe ngựa xênh xang ,oai danh như xấm ,đã làm được gì cho bà con ,và đất nước hỡi ông NGÔ BẢO CHÂU
của 3 thằng em èo uột làm so đủ khả năng đương đầu các
nước giàu mạnh tiến bộ khoa hôc kỷ thuật và và dày dạn kinh nghiệm chiến tranh như HK, Anh,Pháp…cho dù trong quá trình lịch sử TC đã từng gởi nhân lực cải trang tham chiến tại các nước đàn em cũng không đủ kinh nghiệm chiến trường sắp tới nếu một cuộc chiến bất đắc dĩ xãy ra. Hơn nữa TC chỉ một mình đối kháng có khác gì mảnh hỗ nan địch quần hùng, BH, Cuba và VN sẽ giúp được gì cho TC hay chỉ là những thân lau ngã theo chiều gió. Thục lực của chủ nghĩa CS đã chết tiệt 2/3 cơ thể và
tự phá vỡ bởi lời nói và hành động trái ngược được phơi bày trên các hệ thống truyền thông tin học, nhân loại thế kỷ 21 ngày càng biết nhiều về chủ nghĩa CS thì TQ hiện là anh cả của mấy thằng em CS còn tồn tại bao lâu nếu tiếp tục tiến lên XHCN không dứt bõ cái chũ nghĩa thối nát tàn bạo vào sọt rác hòa hợp vào cộng đồng nhân loại sống chung hòa bình hợp tác cùng tiến bộ. Chuyện xảy ra nhất định phãi xảy ra dù xa hay gần chủ nghĩa CS không thể tồn tại trên địa cầu và tuyệt đối TC sẽ không bao giờ thực hiện đưôc giấc mơ bá chủ toàn cầu nếu xét về tiến trình khoa học kỷ thuật copy của TC so với nghiên cứu phát minh của các quốc gia phương tây thì đó chỉ là giác mơ hảo cho dù
hiện nay TC cũng còn chút khả năng lãnh đạo mấy thằng em còn lại BH,Cuba và VN nhưung chúng cũng chỉ chờ chết theo thằng anh đơn độc đang phải tìm cách đối phó đầy thử thách trước thế lực sung mản của quần hùng và
cả nhân loại. Cho nên TC không đánh VN vì VN là địa đầu
che chắn cho sự an toàn ohần nào của lảnh thổ TQ nên chúng tận dụng áp lực VN để đưa lực lượng quân đội cải trang thành công nhân tràn ngập VN chuẩn bị vừa bí mật triệt tiêu dần lực lượng CA/QĐND.VN vừa sẳn sàng ứng chiến chống liên minh quân sự các nước. Có thê nói đó chính là thời điểm lưỡng đầu thọ địch mà CSVN phải hứng chịu hậu quả từ ngoài biển đông và lực lượng T, àu cộng bên trong, CSVN chết đả đành chỉ tội cho mấy chục triêu đồng bào VN phải chìm trong cảnh hải hùng do CSVN tham lam hèn nhát gây ra, người VN quốc nội sẽ trở thành bia đỡ đạn cho trùm lãnh đạo TC và dân quân TQ, một viễn ành đen tối bi thãm cho tổ quốc và dân tộc VN nếu TC không từ bỏ cuồng vọng bá chủ toàn cầu liều tiến tới thêm nữa chắcchắn điều đó sớm nuộn gì cũng phải xảy ra vì cộng đồng các quốc ga trên thế gìới không thể chấp nhận chủ nghĩa điên cuồng bành trướng thêm cơ hội phát triển và tồn tại. Căn cứ vào biến chuyễn thời sự,
nhất là biển đông và thái độ của 2 thế lực CS và Tu bản phương Tây cho thấy hồi kết thúc một cuồng vọng sắp phải chấm dứt, chảng những thế mà ngay cả 3 thằng em
BH, Cuba và CSVN cũng phải chịu chung số phận.Vậy nên
CSVN chọn con đường nào : tự do, dân chủ, nhân quyên
đa nguyên đa đảng, thả hết những người yêu nước tiến tới
thành lập một chính phủ nhân bản hay chết theo CSTQ ?
Đúng là Ts Váy Lĩnh mà có nick nào đã đặt cho anh này.
Nếu đã là văn chương của bọn bần cố nông không học thức thì lẽ dĩ nhiên thua cục cứt rồi, bà Năm Trầu nghĩ có đúng không?
Thằng đại ngốc Hồ Chí Minh ngày nay dân Việt còn biết giá trị nó thua cả cục cứt, thì tại sao học ngu như bọn nầy?
Nó xúi bà Năm Trầu học để ngu ngốc như nó đấy! Làm như thế thì cộng nô như nó “mới có thể” ngang hàng vớibà Năm Trầu được!
Bố khỉ ! Tiến sĩ ngốc thì có! Chẳng phải dân cộng bảo nhau con bò qua Liên Sô cũng thành TS đó mà! he he he
Cỡ mày mà “chế ra” thì chó nó học. Đề nghị mày để dành cho cha mẹ ông bà con cái mày học đi. Bà con cô bác coi cái thằng xưng là Tiên sĩ mà ngu hơn con bò mà đòi “chế chữ” nè! Có ai biết 2 chữ “bằng điếu” và “sĩ diễn” mà thằng Váy Lĩnh này nó nói nó “chế” ra là cái gì không?