Bùi Minh Quốc - 14/03/1988, hai mươi bốn năm trước, giặc bành trướng hạ sát 64 chiến sĩ ta để chiếm đảo đá chìm Gạc-ma của ta.
Cứ mỗi lần xem lại clip hình ảnh này, lòng tôi lại trào lên bao đớn đau căm giận. Và cảm phục vô cùng những người lính đã ngã xuống giữa lòng biển của Tổ Quốc mới thanh bình chưa được bao lâu sau hơn ba mươi năm chiến tranh. Và càng thấm thía hơn thế nào là Tổ Quốc.
Tổ Quốc Việt Nam yêu dấu ngàn năm!
Và tôi nhớ đến Thuận Hữu.
Nhớ Thuận Hữu, người lính hải quân quê biển Nghi Xuân tham gia giải phóng Trường Sa tháng 4.1975. Nhớ Thuận Hữu, người lính hải quân sau những năm đồn trú dạn dày sóng bão Trường Sa hiên ngang trở về bước vào làm sinh viên Khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà Nội, rồi nối gót các bậc đàn anh Chu Cẩm Phong (khóa 5, đã hy sinh), Nguyễn Phú Trọng (khóa 8) thành người chiến sĩ cầm bút, phóng viên thường trú báo Nhân Dân – báo Đảng tại Đà Nẵng. Nhớ Thuận Hữu, người chiến sĩ làm thơ (nay gọi thi sĩ - chiến sĩ) nổi tiếng với bài thơ tình độc đáo“Những phút xao lòng” lần đầu tiên xuất hiện trên tạp chí Đất Quảng (1984). Nhớ những đêm chúng mình ngồi trên ban công nhà 1b Ba Đình Đà Nẵng, có cả anh em Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Quang Vinh (thường gọi Cu Lập, Cu Vinh), nghe Thuận Hữu kể về những vụ bê bối động trời ở hậu cần Quân khu 5, về thái độ khúm núm của một cấp chỉ huy rất to tặng quà cho phóng viên báo Đảng Thuận Hữu để mong được lờ đi. Chén rượu Ba Đồn cực ngon Lập Vinh đem từ quê vào bỗng đắng ngắt trong miệng. Một nỗi phẫn nộ ngút trời nén thành im lặng. Nhớ những đêm Thuận Hữu thức trắng cố đánh giúp tôi cho xong một bản thảo quan trọng đem từ Đà Lạt xuống để tôi kịp đem ra Hà Nội trong chuyến đi xuyên Việt tháng 11.1988. Thuận Hữu nhiệt thành không chỉ vì cái tình anh em giữa chúng ta mà còn vì rất tâm đắc với nội dung bài viết – Thuận Hữu bảo thế khi trao cho tôi 7 xấp bản đanh máy với co chữ rất đẹp và rõ của cơ quan thường trú báo Đảng. Ấy là bài “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”của nhà khoa học Hà Sĩ Phu (nghe nói về sau Thuận Hữu đã bị kiểm điểm về cái vụ đánh máy giúp tôi đó).
Đã 24 năm, từ khi những người lính Trường Sa của chúng ta bị giặc bành trướng sát hại trên đảo đá chìm Gạc-ma.
Đã 24 năm từ những đêm người cựu chiến sĩ Trường Sa ngồi thức trắng đánh máy bản thảo của nhà khoa học Hà Sĩ Phu.
Thuận Hữu nổi tiếng từ “những phút xao lòng” càng nổi tiếng hơn khi thành Ủy viên Trung ương và Tổng Biên tập báo Nhân dân.
Ai chẳng có những phút ngoài chồng ngoài vợ
Nào có trách chi những phút xao lòng
Trong tình cảm riêng tư, ta đâu nỡ trách nhau.
Nhưng với Nhân dân, với Tổ Quốc, liệu có được phép xao lòng nhạt nghĩa?
Tác giả “Những phút xao lòng” vào Trung ương, làm Tổng Biên tập báo Đảng đã hơn một năm. Trong huyết quản Tổng Biên tập Thuận Hữu, liệu còn bao nhiêu độ thắm của dòng máu người lính Trường Sa? Trên báo Nhân Dân, dưới mỗi dòng chữ, liệu có còn đập trái tim của người lính Trường Sa?
Đà Lạt 23g33 đêm 13.03.2012
Bùi Minh Quốc

Hãy quên nó đi sau khi ghi tên nó vào danh sách là đám bưng bô..Tàu trog lịch sử VN!
Quênnó đi ông BMQ nhé!
Giờ này BMQ còn tỉ tê với cán bộ gộc báo đảng Nhân Dân thì cũng còn khăng khít lắm
sâu sắc về tình hửu nghị đạt tầm cao 16 chử và 4 tốt mà 2 đảng dầy công vun đấp bằng cách đục bỏ bia chống giặc tàu xâm lược ở Lạng Sơn 2/79 và tiếp tục
ngậm tâm câm nín để 64 vong linh chiến sĩ Hải quân Gạc Na Trường Sa 14/3/88
thành hồn ma vô tổ quốc .
Xin hỏi Ngài CTN/TTS, một con dân ĐH Long An trung dũng, thế như trên là chủ trương lớn từ mô? Ngài sẽ thoát kiếp ngài thành bướm hay biến thành sâu?
Người Lính VNCH, chỉ vì tuân lệnh thượng cấp nên không nổ súng chống lại bộ đội cộng sản, họ bàn giao đất nước, hải đảo, mồ mả, nhà cửa... mọi thứ đều nguyên vẹn cho "chính quyền" mới đảm nhiệm bảo vệ Tổ quốc. Chứ làm gì có chuyện "giải phóng".
Các anh vào "tiếp quản" một miền Nam trù phú, đầy nhân ái, đầy dũng khí... 37 năm qua các anh đã làm đất nước tan hoang, khỏi cần nói nhiều Nhà Thơ chắc cũng đã biết. Vậy thì các anh giải phóng cái gì?
Để coi sau lá thư Ngỏ của nhà Thơ Trần Mạnh Hảo, người bạn Thuận Hữu của ông có còn là 1 Thuận Hữu đầy nhiệt tình với những tâm huyết của Nhà Thơ, của nhà khoa học Hà Sỹ Phu... mà cùng với Nhà Thơ và nhiều người khác nữa "dắt tay nhau đi ngược tấm biển chỉ đường trí tuệ" cộng sản. Hay là vì cái bả danh lợi đã làm mù mắt ông Thuận Hữu. Tôi tin ông TH đã quên hết những người bạn của ông rồi. Người cộng sản làm gì có bạn chung tình, thủy chung sống chết lúc nghèo giàu. Họ đong đo tình người tình bạn bằng miếng cơm manh áo. Người cộng sản là vậy, mà chức càng cao họ càng mất liêm sĩ. Hy vọng ông Thuận Hữu hãy chứng minh rằng tôi đã nói sai điều này