Hồ chí Minh ngày nay không còn là “lãnh tụ vĩ đại” với đa số người Dân miền bắc và không ít trí thức, đảng viên cộng sản, cũng nhìn ông Hồ với góc độ khác, kể cả tuổi trẻ sinh sau chiến tranh, báo chí nước ngoài xếp loại HCM và Lê Duẫn thuộc hàng quái vật, như những tên đề tể còn ác độc hơn cà tên phát xít Adolf Hitler, Thế giới lên án tội diệt chủng của chế độ phát xít vì dồn Dân Do Thái vào phòng hơi ngạt, nhưng Hitler không tàn sát người Đức. Chỉ có chế độ cộng sản mới tàn sát chính đồng bào ruột thịt, đồng chủng của mình.
Staline, Mao trạch Đông, Hồ chí Minh, Lê Duẫn…Những tên đồ tể khét tiếng một thời, mà sự tàn độc của chúng không bút mực nào tả hết. Hồ sơ tội ác cộng sản và cả tượng đài tưởng niệm những nạn nhân cộng sản đầy dẫy trong những xứ sở văn minh, Dân chủ – Nhân quyền, như một vết nhơ trong lịch sử loài người.
Việt Nam ngày nay, lòng người ly tán, sự đố kỵ cùng nỗi nghi ngờ lẫn nhau, làm người Dân khó đoàn kết, và chính những người cộng sản cũng chưa chắc tin vào lãnh đạo, nếu không muốn nói là hoàn toàn mất lòng tin. đó chính là hậu quả của nền giáo dục vong bản, tuyên truyền dối trá, và tàn tệ nhất là khơi gợi lòng hận thù giai cấp.
Lý tưởng cộng sản không có thật, nhưng tội ác chúng gây ra thì rất thật, trải dài từ Bắc chí Nam, không nơi nào là không có nạn nhân của cộng sản Bắc Việt. Từ Cải cách ruộng đất, vụ án nhân văn giai phẩm ở miền bắc, cho đến tàn sát Dân lành vô tội ở miền trung (Huế, mậu thân 1968) và sau nữa là thảm họa đổ xuống, khi miền nam rơi vào tay cộng sản.
Những tưởng hết chiến tranh, kẻ “chiến thắng” lấy tình thương xóa bỏ hận thù, Nam bắc một nhà cùng nhau tái thiết đất nước, nhưng tất cà đều lầm tưởng, Việt Nam có thống nhất nhưng không có Hòa bình đúng nghĩa, sự kỳ thị Bắc – Nam còn tồi tệ hơn thời chiến tranh Quốc cộng, lòng người ly tán , Bắc – Trung – Nam, mạnh ai nấy lo tìm đường chạy trốn cộng sản, người kẹt lại thu mình trong chén cơm manh áo, chính sách cai trị khắc nghiệt lẫn tàn độc của cộng sản giết không biết bao người, không ít người đã vùi thây nơi rừng thiêng nước độc, không ít người bị cộng sản cướp nhà, cướp tài sản qua chính sách cải tạo công thương nghiệp để đánh tư sản, bao của cải tích cóp cả đời bổng chốc bị cộng sản cướp sạch, sau đó cộng sản đày họ lên vùng rừng rú hoang vu, mà nơi đó được mệnh danh “vùng kinh tế mới”. (VOA.1978)
Hơn 36 năm miền nam, 3/4 thế kỷ miền Bắc. người cộng sản xây dựng “Thiên đường” XHCN, Việt Nam vẫn nghéo đói, Thanh niên, thiếu nữ Việt Nam “được” xem như món hàng “xuất khẩu” bán sức lao động và không ít nạn nhân đã rơi vào bẫy của bọn buôn người, khá nhiều trường hợp trở thành nô lệ tình dục.
Lỗi tại ai? Câu trả lời là chính lãnh đạo cộng sản, hàng ngũ lãnh đạo còn sống hay đã chết, từ Hố chí Minh đến nay phải chịu trách nhiệm về mọi thảm họa, tội ác đã gây ra cho đồng bào Việt Nam. Người nỗi bật nhất trong việc rước giặc Tầu vào khai thác bauxite (trấn giữ) Tây Nguyên, cũng như bảo kê cho thuộc cấp làm bậy từ trong nước ra tới nước ngoài chính là Thủ tướng cộng sản Nguyễn tấn Dũng. Ông Dũng không có đường lối chính sách, hành động nào mang lại lợi ích cho đất nước, đời sống người Dân ngày càng tệ hơn, kể từ Nguyễn tấn Dũng nhậm chức thủ tướng. nếu không nói ông TT Dũng chỉ mang lại nhiều tiếng xấu tai hại , bôi bẩn hình ảnh người Việt Nam qua vụ Vinashin quỵt nợ. Làm nhục trí thức bằng cách thổi phồng quá đáng thành tích của Gs Ngô bảo Châu , gây tranh cãi vô ích để người Dân không chú ý vào những chuyện động trời đang xảy ra tại Việt Nam, Tiên Lãng là ví dụ.
CÓ GÌ ĐỂ TỰ HÀO, BỞI NHỮNG ĐIỀU VAY MƯỢN?!
Làm người Việt Nam, ai không vui khi thấy người Việt đạt được thành tựu đáng vinh danh, nhất là sự vinh danh (dù nhỏ) từ nước ngoài, giáo sư Ngô bảo Châu có quyền tự hào về thành quả mà bản thân đạt được, nhưng bước ra khỏi lĩnh vực chuyên môn, thì gs Châu chỉ là “con nai vàng ngơ ngác” dưới ánh sáng mặt trời. Với tuổi đời còn trẻ, thành đạt sớm dễ bị người khác tâng bốc đểu, để biến thành chú ngựa non háu đá. Bổ đề dễ dàng biến thành “Bể đồ” và không chừng “bể” luôn cả nhân cách. Sẽ là khập khiểng khi so sánh nhưng nhìn ở góc độ nhân sinh thì giáo sư Châu còn “bé nhỏ” lắm.
Ngạn ngữ Ethiopie có câu ” Hãy học tính khiêm tốn nơi cây lúa – Khi chín nó cúi đầu.”
Giáo sư Châu gọi Bọ Lập xưng “em” với Ông Nguyễn quang Lập là “hơi thiếu chữ” với người đáng tuổi cha chú ngoài xã hội, nếu giáo sư Châu từng là học tró của ông Lập thì danh xưng em là có thể chấp nhận được. hoặc xưng anh và tôi, cào bằng như những chú công an khi làm việc với Dân sẽ dễ “nhận diện” nhau hơn. Nhưng trong cuộc tranh luận về lời phát biểu của giáo sư Châu trên truyền hình cộng sản mang lại nhiều điều bất cập không đáng có.
Công bằng mà nói, thành tích mà giáo sư Ngô bảo Châu có được là do du học nước ngoài, chỉ có những nước văn minh, dân chủ con người mới có thể sáng tạo, và giáo sư Châu được hưởng điều đó từ nền giáo dục của Tư Bản “bóc lột”, chứ Không phải “thiên đàng” cộng sản.
Đó là lý do quan chức cộng sản đều muốn con cháu họ du học Mỹ hoặc các nước Tư bản.
Với Trí thức – Lòng tự trọng là điều không thể thiếu. tự huyễn hoặc bởi lời khen quá đáng khi người khác muốn lợi dụng để phục vụ yêu cầu chính trị là “chưa khôn lắm”. Dù là ai thì ngoài bằng cấp, chuyên môn, sở trường, sở đoản…thì còn gì để tự hào, nếu không có lòng yêu nước, thương Dân.
Làm trí thức trong chế độ cộng sản không dễ chút nào, đơn giản vì “Tiền vẫn là thế lực mạnh trong xã hội loài người” . Kẻ vô học thừa biết điều đó, nhất là những kẻ đương quyền. không tỉnh táo thì lằn ranh giữa Trí thức và lưu manh chỉ là sợi tóc.
nguoithathoc1959
This entry was posted innguoithathoc1959. Bookmark thepermalink.
Trong các cuộc biểu tình chống Trung cộng xâm lăng VN vừa qua, bên cạnh các cụ ông, cụ bà, những người trung niên là đông đảo tuổi trẻ VN, các bạn nam và các nử anh hùng, mà nay đang bị cộng sản cầm tù, họ đã lớn tiếng, hiên ngang hô vang khẩu hiệu phản đối bọn cướp nước. Các cháu gái hãy còn rất trẻ là những nử sinh viên cũng có mặt, đông đảo, và còn nhiều, rất nhiều những người trẻ như thế trên khắp nước VN.
Đất mẹ VN đang cần những người con trung hiếu như thế. Đất nước đang cần những người con sẵn sàng đóng góp một bàn tay; dù có buồn lòng, nhưng mẹ VN không cần những đưa con bất hiếu, vô nghì.
Chúng ta hãy giúp đỡ những người đáng giúp đỡ, đang cần sự giúp đỡ…những người đang muốn đứng lên mà chưa đủ điều kiện để đứng lên. Chúng ta không nài nĩ những kẻ không muốn đứng mà chỉ muốn quỳ. Người ta cần chỉ những người siêng năng muốn làm việc, không ai cần những kẻ ù lỳ, chây lười, vô trách nhiệm.
Trong lá thơ mục vụ gởi HSSV năm ngoái, ĐGM Kontum đặt câu hỏi chua chát: Không hiểu vì sao, trí thức với bằng cấp treo đầy nhà, chữ nghĩa đầy đầu lại đi tôn phò, phục vụ kẻ độc tài, độc đoán, độc ác như vậy?
Bây giờ xin thưa Đức Cha: Vì cái villa 3 triiệu đô và cái viện toán học 6 tỉ đồng!
*
Công lí không thực thi
Sợ chi khi cùng vùng dậy
Đảng khủng sản làm bậy
Dân chúng hãy kíp lên đàng
*
Muốn giải cứu dân oan
Thôn làng phải đòi lại đất
Lấy những gì đã mất
Từ bọn thái thú to hàm
*
Đánh tan bọn quan tham
Cho chúng bom VƯƠN đạn TIẾN
Đối với lũ lớn tiếng
Phải dứt điểm bằng “bazoca”
*
Tự chế súng hoa cà
Phải gây nên tiếng vọng
Những danh từ phản động
Tống chúng cho đống nô TẦU
*
Trí thức hãy đi đầu
Sân sau thất phu múa võ
Xướng ca giỏi lấp ló
Coi bộ quần chúng vô loại cũng khó coi
*
TÂM THANH