6.3.12

HOA CỦA BA MIỀN




Hoàng Thanh Trúc
Minh Hạnh                  Kim Tiến         Thục Vy





Xuôi phương Nam, tôi chạm màu Điên Điển
Rực sắc vàng, nhuộm sóng nước phù sa
Màu thủy chung bên mái lá, quê nhà
Gần gũi lắm, để nhớ về “ Minh Hạnh”
Một nụ hoa đang nở trong…ngục lạnh
Hương lặng thầm, tỏa thắm triệu trái tim
Như hẹn cùng nhau, chung một lời nguyền
Thề bất khuất với bạo quyền tàn ác

Về miền Trung nắng chói chang gió cát
Đất nung người vẩn thấy một loài cây
Xương Rồng hiên ngang gai nhọn phủ đầy
Nhưng cứ nở cho đời hoa hàm tiếu
Nhìn nụ hoa sao giống người con gái
Mang họ Huỳnh của xứ Quảng : “Thục Vy”
Dứt khoát kiên gan,chẳng chịu lụy quỳ
Như trong máu có “gen” Huỳnh Thúc Kháng

Trời Hà Nội , gió giao mùa thấp thoáng
Phấn xuân hồng phớt nhẹ cánh hoa Ban
Liểu rũ hồ Gươm nhỏ lệ ngang hàng
Như chia sẻ oan khiên cùng “Kim Tiến”
Giống cánh hoa Ban, rạng ngời trong nắng
Rất kiên cường với giá buốt đông phong
Mối thù cha vẫn nung cháy cõi lòng
Vành tang trắng hòa chung tình đất nước

Ba màu hoa – Là ba lời hẹn ước
Cho một ngày đất Việt rực mùa hoa
Hoa tự do, hoa dân chủ, cộng hòa
Chào ! Vĩnh biệt, búa với liềm cộng sản .
HOÀNG THANH TRÚC
(Gửi trực tiếp cho Trí Nhân)
HOA BẤT TỬ
(Về : Bùi Bích Hằng )
Cao tay lên –Ta – loài Hoa Bất Tử
Cắt lìa cành vẫn sống mãi thiên thu
Dù bão giông hay đêm tối mịt mù
Vẫn bừng nở – nhân dáng hồn dân tộc
Vung tay lên,nghĩa là : Không khuất phục
Ngẩng cao đầu với tiếng thét : Trường Sa
Một tất đảo khơi, một thước biển nhà
Là xương máu của Rồng Tiên Âu Lạc
Cao tay lên nghĩa là : Không khiếp nhược
Nghĩa là không : không thể – “ mộng chư hầu”
Nghĩa là không : không làm kiếp ngựa trâu
Ta : Con cháu dòng Trưng Vương – Triệu Ẩu
Cao tay lên – Ta thề : Hoa Bất Tử
Trải sóng cồn trăm vạn đóa, thành chông
Như Bạch Đằng Giang – thủy huyết lưu hồng
ChoTổ Quốc, Sinh – ta – Hoa Bất Tử
Hoàng Thanh Trúc
(Gửi trực tiếp cho Trí Nhân)
MẸ CŨNG ANH HÙNG

Anh hùng – Là mẹ của tôi !
Giữa phồn hoa – Mẹ — Mồ côi,cuối đầu .
Úa lòng như những bó rau .
Quạnh hiu, phơi giữa – Nhịp cầu thế gian

Anh hùng – Một gánh đa mang .
Mẹ tôi “sẻ dọc trường sơn” rao hàng ?
Hai vai nặng gánh gió sương .
Giữa thành đô, mẹ, còn vương nợ trần .

Anh hùng – trĩu nặng đôi chân .
Mẹ – Hiên ngang, giữa “lòng nhân” bạc màu .
Phố chiều, xế nắng …về đâu ?
Đêm nay, mẹ — biết nơi nao? giấc nồng ?

Anh hùng – Môi,má – còn xuân
Lấy sương, nắng, gió làm son tô hồng
Mẹ biết không ? mẹ tin không ?
Mẹ là cả một Anh Hùng trong con !
HOÀNG THANH TRÚC

Góp Ý

Không có nhận xét nào: